Nghe em giảng Kiều – Thơ Nguyễn Xuân Ruộng
24.11.2016
Lắng nghe em giảng truyện Kiều
Mỗi lời trao - đọng bao nhiêu nỗi niềm
“Cảo thơm” - từng chữ còn nguyên
Biết chăng Người: Nguyễn - Tiên Điền chẳng xưa

Phận Kiều ba nắng, hai mưa
Thanh lâu mấy lượt mà chưa cạn tình
Sở Khanh, Ưng Khuyển, Giám Sinh
Đến Hồ Tôn Hiến ra hình mặt ngây
Tiếng đàn ai dạo, ai say?
Trách chi Từ Hải, ngất ngây một thời
Bởi Kiều rơi lệ, lệ rơi
Báo ân báo oán từng người phân minh
Nước non nay đã thanh bình
Hai trăm năm lẻ, nghĩa tình văn chương
Mấy mươi em nhỏ thân thương
Biết Kiều ngay giữa mái trường quê ta
Chữ tài - chữ mệnh: mở ra
Chữ tâm trong sáng bằng ba chữ tài.
Truyện Kiều xao động lòng người
Trống trường vang vọng, nắng tươi trải vàng
N.X.R
Có thể bạn quan tâm
Dị biệt - Truyện ngắn Trần Khánh Minh SơnChuyển mùa – Thơ Nguyễn Nhã TiênChiều nghĩa trang lặng gió - Thơ Phạm Minh Tâm Hồi ký văn học sau 1986 nhìn từ lí thuyết tự sự học hiện đại - Nguyễn Quang HưngNgư dân và biển cả - Bùi Văn TiếngNhà văn Nguyễn Văn Bổng và tiểu thuyết "Áo trắng"Chị - Thơ Trần KhoáiNhà báo và chữ nghĩa - Bùi Văn TiếngGửi chiều cho anh – Thơ Phương LanSóng Hàn Giang - Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương