Cổ tích - Thơ Đinh Thị Như Thúy
16.03.2016
Em gọi mãi “vừng ơi! ”
Câu thần chú đã không còn linh ứng
Trước cánh cửa là em
Sau cánh cửa con đường hun hút
Tháng ngày cổ tích giờ đâu

Dường như trong tóc em vệt môi anh còn ẩm
Vệt môi màu nụ hôn làm hào quang
Để tóc em tỏa sáng
Và những ngôn từ thơm ngát
Và im lìm phố mơ
Và dấu tích những bông hoa
Vẫn còn trong khí trời em thở
Sự vỡ tan mang khuôn mặt trăng rằm
Em muốn tin những muộn phiền trong anh là có thật
Ta tha thứ cho nhau để sống
Để yêu nhau như cổ tích trong đời
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Dòng sông quê vẫn ru giấc ngủ các chị, các anh – Thanh QuếSữa đỏ - Truyện ngắn Hoàng Khánh DuyNhà nghiên cứu, biên khảo Huỳnh Ngọc ChiếnXa xăm giọng hát – Thơ Bùi Công MinhMưa rào tháng Ba và nàng Bân - Đào Phi CườngDọc mù sương - Thơ Trần Tuấn Ông lão trong quán điểm tâm ngoài ga-Truyện ngắn K.PAUXTỐPXKI (Nga) Tiến quân ca của Văn Cao hơn 70 năm đồng hành cùng đất nước - Đào Ngọc ĐệMơ dã quỳ - Thơ Đinh Thị Như ThúyDăm ba hạnh phúc ngắn – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào