Một khúc với hoàng hôn - Nguyễn Nhã Tiên
04.07.2019
Mơ một lần hương sắc
bỗng ngàn ngày cỏ non
sương gieo như gội tóc
nuôi cỏ biếc linh hồn
ban mai đầy mật ngọt
em bày tiệc xuân sang

Yêu mãi một tình yêu
hát hoài một khúc hát
sông trôi từ lồng ngực
bát ngát trời thanh âm
bên cỏ hoa hạnh phúc
định mệnh rất âm thầm
giấc mơ xanh mặt đất
tưởng gì ngày phù vân
Chôn chặt một sinh thể
tạc tượng cuộc vuông tròn
lòng ta dầu sông cạn
còn có em đá mòn
đầu nguồn quầng ráng đỏ
tự đốt cháy hoàng hôn
Trên đỉnh cao im lặng
có vạn lời hồi âm
mây lam trong trời vắng
bay như những linh hồn
em ơi, loài hương sắc
đá vàng cũng hư không.
NNT
Có thể bạn quan tâm
Hà Nội - buổi chiều yên – Thơ Bùi Công MinhMiền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngVi vút cánh diều – Thơ Lê Huy HạnhẤn Độ - Phút Giây Ánh Sáng – Ghi chép Nguyễn Đông NhậtNước mắt hình ngọn lửa - Phát DươngVới núi - Nguyễn Hải LýMùa Trăng Hờn – Thơ Văn ThảnhMẹ biển – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoMàu sắc trong văn chương - Huỳnh Văn HoaVũ khúc trắng - Thơ Phan Hoàng