Một khúc với hoàng hôn - Nguyễn Nhã Tiên
04.07.2019
Mơ một lần hương sắc
bỗng ngàn ngày cỏ non
sương gieo như gội tóc
nuôi cỏ biếc linh hồn
ban mai đầy mật ngọt
em bày tiệc xuân sang

Yêu mãi một tình yêu
hát hoài một khúc hát
sông trôi từ lồng ngực
bát ngát trời thanh âm
bên cỏ hoa hạnh phúc
định mệnh rất âm thầm
giấc mơ xanh mặt đất
tưởng gì ngày phù vân
Chôn chặt một sinh thể
tạc tượng cuộc vuông tròn
lòng ta dầu sông cạn
còn có em đá mòn
đầu nguồn quầng ráng đỏ
tự đốt cháy hoàng hôn
Trên đỉnh cao im lặng
có vạn lời hồi âm
mây lam trong trời vắng
bay như những linh hồn
em ơi, loài hương sắc
đá vàng cũng hư không.
NNT
Có thể bạn quan tâm
Sông Hàn bữa ấy! - Võ Văn Bathời gian rơi… - Thơ Nghi ThảoCô gái màu hồng – Truyện ngắn ĐỖ ĐỨC ANHCánh đồng mắt mẹ - Thơ Thanh VânMùi tháng Năm - Nguyễn Thị Kim NhungHội An - Tôi và Em – Thơ Nguyễn Văn TámTháng chín Quảng Đà – Thơ Nguyễn Văn TámHình tượng con gà trong các nền văn hóa - Đinh Thị TrangĐóa phù dung - Trần Trình LãmLỗi mùa – Thơ Nguyễn Hoàng Sa