Sự bí ẩn của yên lặng - Huỳnh Minh Tâm
14.07.2020
Khu vườn ẩm ướt sau cơn mưa
Được ánh nắng dần xua tan vào buổi sáng
Chiếc bàn tròn nho nhỏ, vài tách cà phê
Họ ngồi ở đó

Những bông cúc dại cuối vườn tỏa sáng
Bởi đêm qua bị bức bách trong cơn ho
Những câu chuyện về bệnh tật, thời tiết
và thơ ca
Đôi khi nhạt nhẽo như ngậm que tăm
Yên lặng không phải tên gọi
Một vài cánh chuồn chuồn bắt đầu bay lượn
Một vài chiếc lá còn ngái ngủ bắt đầu thổn thức
Không ai gọi dậy để được ca hát
Khu vườn ấm dần như hơi thở
Những người thân yêu đi xa giờ quay về
Treo những chiếc lồng đèn
Nhấp nháy vào tối mùa đông
Nhà thơ nhẩm từ ngữ và xấu hổ
Vì vẻ đẹp của sóng cỏ phía cánh đồng
Vì dáng cò trắng yên lặng
Trong tiếng gọi mơ hồ của vòm trời.
H.M.T
(Tạp chí Non Nước số 269)
Có thể bạn quan tâm
Từ trời rơi xuống - Ngân VịnhKhoảnh khắc quê nhà – Thơ Ngân VịnhTản mạn Đà Nẵng Xuân Mậu Tuất - Bùi Văn TiếngKhông thể ngày mai – Thơ Thanh QuếMiếu Ông Chài di sản văn hóa ở Ngũ Hành Sơn - Đinh Thị TrangCác cô gái Đài quan sát – Thơ Bùi Công MinhKhoảng lặng...Truyện ngắn của Nguyễn Lê Thùy Trang.Chúa Rừng nổi giận – Truyện Hồng ChiếnGhi nhận từ một cuộc thi phương án kiến trúc - Bùi Văn TiếngGò ông Thức - Bùi Tự Lực