Ngày trở gió – Thơ Ngân Vịnh
16.09.2016
Biết rằng đời luôn day dứt
câu thơ túng thiếu đi cầm
xương mỏi nhức ngày trở gió
biết rằng yêu là khổ
bao nhiêu phiền toái phát sinh
mà vẫn đi tìm sính lễ
biết rằng thế gian dối trá
thăng trầm, sấp ngửa bàn tay
ở chốn chân trời góc bể
tự tin ta vẫn thế này
biết rằng mười năm lặn lội
trăm năm có lúc đánh rơi
đông chuyển
tây tời
thay đổi
ta không hơn một con người.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Khu rừng ẩm ướt – Thơ Đinh Công ThủyThơ Thanh QuếNơi phòng đợi – Thơ Thanh QuếGửi nắng cho song - Truyện ngắn Thạch ThảoNgười đẹp xứ hữu nhân – Truyện ngắn Phan Đức NamHoa rau muống - Truyện ngắn Lương Hoàng HạcSuy nghĩ lan man – Truyện Lê Duy Hân Trở Lại Huế Xưa - Thơ Mai Hữu Phước Ngỡ ngàng – Thơ Nguyễn Hoàng SaBuổi chiều có thể - Truyện ngắn Nguyễn Đạt