Ngày trở gió – Thơ Ngân Vịnh
16.09.2016
Biết rằng đời luôn day dứt
câu thơ túng thiếu đi cầm
xương mỏi nhức ngày trở gió
biết rằng yêu là khổ
bao nhiêu phiền toái phát sinh
mà vẫn đi tìm sính lễ
biết rằng thế gian dối trá
thăng trầm, sấp ngửa bàn tay
ở chốn chân trời góc bể
tự tin ta vẫn thế này
biết rằng mười năm lặn lội
trăm năm có lúc đánh rơi
đông chuyển
tây tời
thay đổi
ta không hơn một con người.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Giao tiếp, ứng xử của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao - Huỳnh Thạch HàTrăng qua vạt cỏ - Thơ Thanh VânLại có một ngày vui đáo để - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngGiấc mơ đi lạc – Thơ Nguyễn Hoàng SaBiển Đông - Biển của hòa bình - Bùi Văn Tiếng“Chất Quảng” – dấu ấn riêng trong ngôn từ nghệ thuật của Nguyễn Văn Xuân - Trương Thanh ThủyNgôn ngữ chính luận trong Tạp văn Phan Thị Vàng Anh - Nguyễn Đăng KiênTiếng gọi ban mai – Thơ Thuận TìnhBồ câu nhỏ bên giáo đường xưa - Vũ Ngọc GiaoMàu xanh em – Thơ Nguyễn Nho Thủy Dương