Mơ dã quỳ - Thơ Đinh Thị Như Thúy
28.11.2017
Dè dặt thắp lên
Táo bạo thắp lên
Thắp lên bằng tất cả những gì đang có
Thắp tràn lá xanh
Dã quỳ vàng vào nắng, vào sương vào bụi đỏ
Màu vàng nhức nhối
Dâng hiến một linh cảm bất an
Mùa xao xác

Chờ tìm về những chuyến xe qua
Chờ ánh chớp từ những mắt nhìn không nhìn
Những bàn tay không vẫy
Chờ ngàn năm, ngàn năm
Kiên nhẫn biết ngày hồi sinh, ngày khánh kiệt
Không thắm tươi không cười cợt
Rừng rực
Dã quỳ cháy và khóc
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Trở vềChuyển mùa - Tản văn Đỗ ĐứcVà chúng ta hãy cùng cài băng tang lên ngực - Thơ Hoàng QuýChuyện phố – Truyện ngắn Y VũViết ở Hải Phòng – Thơ Mai Hữu PhướcTóc tiên - Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoGiông gió thổi qua làng - Ngân VịnhÔng lão trong quán điểm tâm ngoài ga-Truyện ngắn K.PAUXTỐPXKI (Nga) Nợ em - Thơ Trần Chính Em trách chi...- Nguyễn Nho Khiêm