Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
03.12.2016
Miền em gió thẳm thung sâu
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!

kìa bầy con Sít tình tang
sang sông ai muốn lội sang cùng tình?
miền em mưa nắng song hành
xin người sang để có mình có ta
ngại gì gió thẳm đường xa
hãy sang chung một mái nhà lứa đôi
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Mắt phù sa – Thơ Lê Anh Dũng Người ăn phố - Phạm Thị Hải DươngSương khói đàn ông - Truyện ngắn Phan Cung ViệtMột gạch - Thanh QuếMười bông sen trắng…Thơ Lê Huy HạnhNếu Thượng đế chơi trò rung chuông – Trần Nhã ThụyKÝ ỨC –Truyện ngắn của Hoàng Nhật TuyênCuộc đời mấy chốc - Hoa NípNhững mảnh ký ức – Truyện Phan Thị Thảo HạnhVề quê - Y Nguyên