Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
03.12.2016
Miền em gió thẳm thung sâu
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!

kìa bầy con Sít tình tang
sang sông ai muốn lội sang cùng tình?
miền em mưa nắng song hành
xin người sang để có mình có ta
ngại gì gió thẳm đường xa
hãy sang chung một mái nhà lứa đôi
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Gió từ phía cây me và mái đình – Ký Viên Phúc QuânChùm thơ Nguyễn Nho Thùy DươngĐêm giao thừa có trăng - Truyện ngắn Ai Ta Yét LamĐêm qua dòng sông Đà - Thơ Cẩm LệThanh minh - Thơ Nguyễn Nhã TiênVăn chương Pháp với người Đà Nẵng – Bùi Văn TiếngKhông phải lúc này để tặng hoa cho em - Nguyễn Đức DũngNhớ mùa Giáng sinh xưa - Thơ Mai Hữu PhướcHình tượng con gà trong các nền văn hóa - Đinh Thị TrangBùa em sắc tím – Thơ Mai Hữu Phước