Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
03.12.2016
Miền em gió thẳm thung sâu
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!

kìa bầy con Sít tình tang
sang sông ai muốn lội sang cùng tình?
miền em mưa nắng song hành
xin người sang để có mình có ta
ngại gì gió thẳm đường xa
hãy sang chung một mái nhà lứa đôi
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Ảo Hóa - Truyện Hermann Hesse Bờ xanh cỏ hát - Phong HânTháng năm dài lắm - Nguyễn Văn TámBóng tối/máu/ ánh sáng (elegy to..) - Thơ Trần Phương KỳKhúc hát của dòng sông - Truyện ngắn Nguyễn Quang ThiềuChiều Hồng Lĩnh - Thơ Ngân VịnhChớm xuân - Truyện ngắn Kim HòaẢnh cũ - Thơ Vũ DySự vận động của văn xuôi Việt Nam về đề tài đô thị - Bùi Như HảiĐêm trong rừng quế - Truyện ngắn của Thái Bá Lợi