Lời ru về giọt sương – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
04.08.2018
Khi thinh không nhỏ giọt buồn
đêm hạ gầy chập chờn thổn thức
từ xa xăm... nghe vỡ từng tiếng nấc
theo vườn đêm rớt đọng vườn hoang
ngày không dưng rẽ lối sang ngang
hạt sương đậu bờ mi cỏ khóc
lời tâm sự giọt buồn tan vào đất
Một sớm mai lên hương sương trắng mơ tan...
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Tín ngưỡng thờ Ông Mốc ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangVề quê - Y NguyênVết xước trên cát - Truyện ngắn Nguyễn Bá HòaMột vị trí buổi chiềuẢo ảnh - Nguyễn Văn TámCổ Mân - Thơ Huỳnh Trương PhátTin nhắn…- Truyện ngắn của Vũ Kim LiênChiều – Thơ Nguyễn Phương LiênEm trả cho đời sự dịu dàng thẳm sâu…-Thơ của Đào Nguyên Thảo Chạm - Thi Nhung