Lời ru về giọt sương – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
04.08.2018
Khi thinh không nhỏ giọt buồn
đêm hạ gầy chập chờn thổn thức
từ xa xăm... nghe vỡ từng tiếng nấc
theo vườn đêm rớt đọng vườn hoang

ngày không dưng rẽ lối sang ngang
hạt sương đậu bờ mi cỏ khóc
lời tâm sự giọt buồn tan vào đất
Một sớm mai lên hương sương trắng mơ tan...
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Ngọn đèn mẹ - Thơ Lê Anh DũngĐoàn người đi trên đại lộ - Thanh VânSông không tên - Truyện ngắn Phạm Thị Hải DươngĐi Thoáng Qua Chiều - thơ Mai Hữu Phước Nửa kia là biển - Thơ Phan Cung Việt Ý nghĩa của những mô-típ trang trí trên đình, miếu ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangHoa mít vườn xưa - Truyện Trầm HươngNhớ Người - Thanh QuếNhững lao xao trong gió – Thơ Đinh Thị Như ThúyMột sáng Hải Vân - Thơ Nguyễn Vĩnh Bảo