Không là ngày cũ - Thơ Đinh Thị Như Thúy
20.11.2015
Và Đà Lạt đón người về muộn
Những thông xanh bợt bạt trong chiều
Em lắng nghe
sự trống trơn trong lồng ngực của mình
Biết ngày đã khác

Và bùa mê sương mây Đà Lạt
Và kiêu kỳ
Và gió
Và hoa
Em nếm trải sự dịu êm
từ mi mắt ngái ngủ của những ngọn đồi
Biết vẫn không là ngày cũ
Biết đã không là ngày cũ
Em đi dọc con đường đêm
hái đầy tay những bông hoa ảo giác
Đà Lạt liêu xiêu buồn mắt ngựa
Lóc cóc hoài
Mưa giăng
Hỡi những cánh chuồn bay thấp
Đà Lạt và em đã ướt đẫm rồi
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Hồi ức những ngày đầu kháng chiến chống Pháp - Trần Trung SángVới sông Bồ - Thơ Nguyễn Nhã tiênCác cô gái Đài quan sát – Thơ Bùi Công MinhLỜI NGUYỀN SA MẠC – Truyện ngắn của Hạo NguyênVà, trở về tĩnh lặng - Thơ Đinh Thị Như ThúyThu về – Thơ Lê Huy HạnhGửi con yêu, từ Hoàng Sa - Mai Thanh Hải Ông già nhân hậu kể chuyện cho các em – Thanh Quế Lặng đứng bên cầu – Thơ của Nguyễn Văn TuấnTơ trời – Thơ Nguyễn Hoàng Sa