Chiếc bóng sau một cơn mưa - Thơ Đỗ Tấn Đạt
30.06.2016
rời làng
những khuôn mặt hình sông
chảy sóng du cư
giấc mơ trái ngọt phù sa trải thơm nệm gấm
mắt nheo đôi bờ gió hú
khàn khạn giọng mùa neo trăng cuối bãi thao thức
ghềnh vun bóng mây
rời làng
những cơn mưa trắng gội phố phường những buổi chiều
cà phê thuốc lá
khói vồng cơn yêu tém nỗi buồn triển hạn
áo ai trắng mà không phải là em
vấp ổ gà người say không tỉnh giật mình kỷ niệm
đánh võng lời ru
đứng lại mà nghe mình bạc màu tứ phía
ừ thôi mà đi vậy
rời làng
tôi gấp khúc tình yêu em cỏ dại
tôi vuốt nếp mùa thu sương non nắng đồng mẹ cha cày cấy
hẹn xanh
hẹn đỏ
hẹn vàng
chỉ duy nhất một điều mùa xuân rất trong
dẫu ít nhiều đôi mắt bụi
tôi lấm lem ngày em lấy chồng
chiếc bóng sau một cơn mưa...
Đ.T.Đ
Có thể bạn quan tâm
Giọt sương còn đọng môi mềm - Thơ Thy LanPhotographer - Thơ Đông Phước HồChiều chiều vác nhủi ra đồng - Hoàng Nhật TuyênMàu xanh em – Thơ Nguyễn Nho Thủy DươngGhi ở cuối thế kỷ hai mươi-Truyện ngắn Vũ Ngọc CầmLỡ chuyến đò chiều – Thơ Tú AnhĐôi điều bày tỏ - Thơ Ngân VịnhMắt nheo tóc xoăn – Thơ Đinh Thị Như ThúyTâm sự với thần Kim Quy – Thơ Hồng ThiệnNhững bài thơ nghẹn ngào tiễn biệt Đại tướng Võ Nguyên Giáp