Chiếc bóng sau một cơn mưa - Thơ Đỗ Tấn Đạt
30.06.2016
rời làng
những khuôn mặt hình sông
chảy sóng du cư
giấc mơ trái ngọt phù sa trải thơm nệm gấm
mắt nheo đôi bờ gió hú
khàn khạn giọng mùa neo trăng cuối bãi thao thức
ghềnh vun bóng mây

rời làng
những cơn mưa trắng gội phố phường những buổi chiều
cà phê thuốc lá
khói vồng cơn yêu tém nỗi buồn triển hạn
áo ai trắng mà không phải là em
vấp ổ gà người say không tỉnh giật mình kỷ niệm
đánh võng lời ru
đứng lại mà nghe mình bạc màu tứ phía
ừ thôi mà đi vậy
rời làng
tôi gấp khúc tình yêu em cỏ dại
tôi vuốt nếp mùa thu sương non nắng đồng mẹ cha cày cấy
hẹn xanh
hẹn đỏ
hẹn vàng
chỉ duy nhất một điều mùa xuân rất trong
dẫu ít nhiều đôi mắt bụi
tôi lấm lem ngày em lấy chồng
chiếc bóng sau một cơn mưa...
Đ.T.Đ
Có thể bạn quan tâm
Có hậu - Phan Trang HyChân dung chạm bóng - Phan Thu NguyệtNắng cũ- Thơ Trương Thị Bích MỵPhan Tứ - Nhà văn còn nhiều... bí ẩnVà, trở về tĩnh lặng - Thơ Đinh Thị Như ThúyDân làng biển - Đào Đức TuấnChiều đi - Thơ Ngân VịnhBiển - Truyện ngắn Sử Hà Hạnh NhiNhớ nhà thơ Thu Bồn“Làm người tử tế, Dễ không?” – Bùi Văn Tiếng