Em từ biển mặn - Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
13.04.2019
Em từ gió biển trùng khơi
Câu thơ muối mặn viết lời nước mây
Sông Hương hồ phủ sương đầy
Một mình em giữa chốn này thần tiên?
Ai “than thở” để thành tên
Còn em lẻ bóng như quên mất mình
Thông ngàn trầm mặc lặng thinh
Gió như tiếng nấc thất tình người xưa

Thương như mắc nợ bao giờ dám quên
Dã quỳ ai đã đặt tên
Nhuộm trời Đà Lạt sương đêm cũng vàng
Một mình em cõi mênh mang
Mai về phố biển ngổn ngang sóng đời
Chuông chùa, nhịp thánh thót rơi
Tịnh tâm dám chắc sư tôi đã thuyền?...
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Lãng du theo một đường trăng - Tản văn Nguyễn Nhã TiênChiếc phao cứu sinh – Truyện ngắn Trần Thùy MaiChiêm bao gặp Kiều - Nguyễn Nho khiêmRừng Trà My thời chống Mỹ - Phan Thị Phi PhiNửa lời ca dao – Thơ Tất LâmPhố đông người - Phạm Thúy NgaBuổi sớm ở làng quê - Thơ Thanh QuếCái nhìn - Đức Hậu Nhớ Hòa Bắc - Huỳnh Viết TưVăn hóa-văn nghệ dân gian trong đời sống đô thị đương đại – Bùi Văn Tiếng