Nhịp rơi – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
29.01.2016
Lọc gió
gạn mưa
quệnh trầm tích nắng sương
trổ hoa rêu phố cổ
Chùa Ông Bổn
còn dấu chân
thưở ta lăn lóc phố Hoài
tay non mài chữ ?

Chong mắt canh sâu
tiếng rao đêm
cứa vào thân phận
Nỗi đau
đâu của riêng ai
Tiếng rao
buộc vào phận người
nhiều khi không hiểu nổi
Ta bị cuốn theo vòng quay cuộc đời
nổi chìm bao nẻo
Về lại phố quên
tìm con hẻm nhớ
Sương mơ
về đâu !
Đồng hồ lặng lẽ
thả nhịp rơi …
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Thơ Huỳnh Minh TâmChị - Thơ Trần KhoáiMùa thu - Nguyễn Văn TámSự dịch chuyển của bầy Linh Thủy – Thơ Đinh Công ThủyGò Nổi – Thơ Nguyễn Hoàng SaCây hoa đỏ ở bệnh viện ung thư - Phạm Thị Hải DươngChuyến tàu cuối - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngTiếng rừng – Truyện Phạm Nguyễn Ca DaoKhoảnh khắc với Hoàng thành – Thơ Nguyễn Nhã TiênGiấc mơ của một gã say - Truyện ngắn Vũ Thị Huyền Trang