Dãy nhà mưa – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
13.12.2018
Phóng ào qua cơn mưa giữa ngực trái mình tê buốt
Một chút đông ngậm đắng lòng sông
Lau trắng cợt đùa trong gió
Dãy nhà mưa cong cớn
Hút một bóng người
Tan mất.

Những thay đổi lên ngôi rẽ từ mái tóc
Tôi ngồi đếm
Bảy sắc cầu vồng bay lên
Màu nào cũng ngợp
Dãy nhà mưa đóng kín.
Trượt ngã
Bàn chân đau
Máu thấm đất nâu
Bọt bèo thân phận.
Đàn bà yếu lòng
Không qua khỏi bậc thềm ngắn nhất
Của trái tim
Làm sao tới được chân trời bảy sắc?
Tôi ghép từng mảnh vỡ trái tim
Thành cầu vồng bảy sắc
Dãy nhà mưa tiễn biệt một linh hồn.
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Xuân Điện Biên - Phạm Thị Ngọc ThanhRồi tan dần rồi sinh sôi - Nguyễn Minh HùngDòng thượng nguồn ngừng chảy - Phan Thu NguyệtXin Cảm Ơn Em-Thơ Mai Hữu PhướcTrương Đồ Nhục – Sáng tạo nghệ thuật của Nguyễn Hiển Dĩnh từ một truyện cổ dân gian (1) - Bùi Văn Tiếng Tiếc nuối - Thơ Vạn LộcMặt trời – Thơ Lê Huy HạnhTính bông đùa, trào phúng trong ca dao xứ Quảng – Đinh Thị HựuChuyện một người tử tế - Trần PhiêuChiếc phao cứu sinh – Truyện ngắn Trần Thùy Mai