Dãy nhà mưa – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
13.12.2018
Phóng ào qua cơn mưa giữa ngực trái mình tê buốt
Một chút đông ngậm đắng lòng sông
Lau trắng cợt đùa trong gió
Dãy nhà mưa cong cớn
Hút một bóng người
Tan mất.

Những thay đổi lên ngôi rẽ từ mái tóc
Tôi ngồi đếm
Bảy sắc cầu vồng bay lên
Màu nào cũng ngợp
Dãy nhà mưa đóng kín.
Trượt ngã
Bàn chân đau
Máu thấm đất nâu
Bọt bèo thân phận.
Đàn bà yếu lòng
Không qua khỏi bậc thềm ngắn nhất
Của trái tim
Làm sao tới được chân trời bảy sắc?
Tôi ghép từng mảnh vỡ trái tim
Thành cầu vồng bảy sắc
Dãy nhà mưa tiễn biệt một linh hồn.
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Làm đề án đi! - Truyện ngắn Lưu Công (Trung Quốc)Dăm ba hạnh phúc ngắn – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoMột khúc đàn cầm... - Truyện ngắn Nguyễn Ngọc PhúLục bình - Đinh Lê VũTiếng đêm – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngDòng chữ xăm trên cánh tay-Truyện ngắn của Khôi VũMùa hè của tuổi thơ tôi - Vũ Ngọc GiaoTản mạn nhân sự kiện Đà Nẵng đăng cai tổ chức Tuần lễ Cấp cao APEC 2017 - Bùi Văn TiếngHè chói nắng Tản mạn mùa thu – Thơ Quốc Long