Phiến đá – Thơ Bùi Minh Vũ
06.11.2016
Có thể em sẽ không nhận ra tôi
Không nhận ra
Khuôn mặt này ướt đẫm sương đêm
Môi còn một vệt trăng vắt ngang
Mắt còn một vệt cứa của làn hương em rớt lại

Tóc tôi là gió hai vì sao nhòa
thanh âm vênh vao
miệng là một chiếc hố tư tưởng
nhai những giấc mơ và nhả ra hài cốt ái tình
Khi đêm thức
tôi thấy những chiếc lá khóc
Tắm thân thể tôi bên bờ hoang nơi em
Từng ăn cỏ dại
Trăng mặc áo
Gió mặc quần
Tôi như phiến đá trơ trơ
Trách gì bia miệng?
B.M.V
Có thể bạn quan tâm
Đằng sau màu cỏ - Thơ Lê Văn HiếuGiữ gốc rễ cội nguồn cho làng quê Đà Nẵng - Bùi Văn Tiếng Thơ tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngHoa lộc vừng - Thơ Ngân VịnhPhương người – Thơ của Trần Xuân LinhGửi người làm bảo tàng Cội Nguồn - Thơ Bùi Công MinhChúa Rừng nổi giận – Truyện Hồng ChiếnGửi con yêu, từ Hoàng Sa - Mai Thanh Hải Thảo Nguyên - Nguyễn Văn ThiệnPhép thử - Kim Sơn