Phiến đá – Thơ Bùi Minh Vũ
06.11.2016
Có thể em sẽ không nhận ra tôi
Không nhận ra
Khuôn mặt này ướt đẫm sương đêm
Môi còn một vệt trăng vắt ngang
Mắt còn một vệt cứa của làn hương em rớt lại

Tóc tôi là gió hai vì sao nhòa
thanh âm vênh vao
miệng là một chiếc hố tư tưởng
nhai những giấc mơ và nhả ra hài cốt ái tình
Khi đêm thức
tôi thấy những chiếc lá khóc
Tắm thân thể tôi bên bờ hoang nơi em
Từng ăn cỏ dại
Trăng mặc áo
Gió mặc quần
Tôi như phiến đá trơ trơ
Trách gì bia miệng?
B.M.V
Có thể bạn quan tâm
Đêm báo bão – Thơ Nguyễn Tam Phù SaSuy nghĩ lan man – Truyện Lê Duy HânNghề câu của ngư dân Đà Nẵng - Ngọc GiaoThẳng đứng - Văn Công HùngÁnh trăng – Thơ Nguyễn Minh HùngCŨNG MỘT CON NGƯỜI... Thơ Lê Đắc ThanhChị - Thơ Trần KhoáiLá ngô đồng - Ngân VịnhCó một lần - Thanh QuếGiao mùa – Thơ của Lê Huy Hạnh