Phiến đá – Thơ Bùi Minh Vũ
06.11.2016
Có thể em sẽ không nhận ra tôi
Không nhận ra
Khuôn mặt này ướt đẫm sương đêm
Môi còn một vệt trăng vắt ngang
Mắt còn một vệt cứa của làn hương em rớt lại

Tóc tôi là gió hai vì sao nhòa
thanh âm vênh vao
miệng là một chiếc hố tư tưởng
nhai những giấc mơ và nhả ra hài cốt ái tình
Khi đêm thức
tôi thấy những chiếc lá khóc
Tắm thân thể tôi bên bờ hoang nơi em
Từng ăn cỏ dại
Trăng mặc áo
Gió mặc quần
Tôi như phiến đá trơ trơ
Trách gì bia miệng?
B.M.V
Có thể bạn quan tâm
Trên máy bay viết cho cháu nội - Bùi Công MinhMột ngày với Đà Nẵng thân yêu! – Thơ Trần Trúc TâmGiấc trăng – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoGhi ở Cà Mau – Thơ Bùi Công MinhXin đừng bao giờ quên – Thơ của Dũng HiệpChiếc ghế - Thơ Thanh QuếNhững đóa hồng lặng lẽ - Ghi chép của Minh ThủyHành trang- Thơ Thanh QuếLời tri âm - Mai KhoaBan mai Thành Cổ - Thơ Thư Yên