Chiều nghĩa trang lặng gió - Thơ Phạm Minh Tâm
14.08.2013
...
Từng cây hương mẹ cắm xuống lặng thinh
Nghe đất dưới chân mình cựa quậy
Mẹ già rồi, các con thì trẻ mãi
Chỉ mong sao đường xa ngái năng về
...

Mẹ lần hồi, tần tảo đến tìm thăm
Bóng đổ dài chiều nghĩa trang lặng gió
Mộ chí cả ngàn, hương thơm một bó
Bia không tên, biết đâu chỗ con mình
Từng cây hương mẹ cắm xuống lặng thinh
Nghe đất dưới chân mình cựa quậy
Mẹ già rồi, các con thì trẻ mãi
Chỉ mong sao đường xa ngái năng về
Thơm thảo, nhân từ mẹ san sẻ phân chia
Từng giọt nắng chắt chiu giữa cõi lòng băng giá
Sưởi ấm hồn con qua tháng năm nghiệt ngã
Trong bão giông
Thầm lặng
- hóa anh hùng.
P.M.T.
Có thể bạn quan tâm
Chuông reo - Truyện ngắn Trần Đức TiếnNhớ Hịch Tướng Sĩ - Lê Anh Dũng Lời người làm chứng - Đoàn Ngọc ThànhNgọn đèn đứng gác - Ký Viên Phúc QuânBản hợp đồng dài hạn - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngĐà Nẵng mình tôi – Thơ Nguyễn Nhã TiênThảo Nguyên - Nguyễn Văn ThiệnTháng Mười Hai – Thơ Bùi Công MinhGiấc trăng – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoMái nhà tranh - Dương Văn Bảy