Chạm dấu chân xuân – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
05.03.2018
Gió cứ thổi mô đâu
Bỏ ngày se lạnh
Em ngồi phơi phong mùa vụ
Thơm mùi chân quê
Đường làng
Tím chiều xa ngái
Bước hụt bước thừa
Bước vào đâu cũng chạm dấu chân

Thưở em rằm
Khờ chạng vạng bới vết chân quen
Khoảng cách nào neo bến thời gian
Đi hoài chẳng đến
Con đường không tên dài hơn kiếp phận
Ta về
Khoác áo xuân muộn
Nắng chiều rớt lên vai
Ngọn gió nào thổi lệch lời Xuân
Chân lạc vào bụi cỏ gai rơm rớm
Thơ dại giấu đường về
Phía ngoài mùa Xuân ai gọi
Lời thoảng hương con gái
Ngan ngát bên trời tan vào Xuân …
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Hoa dại - Truyện ngắn Hoàng Phương NhâmChênh vênh - Thơ TÓC NGUYỆTTrà xuân – Thơ Bùi Công Minh Chiều chỉ mình tôi biết- Thơ Ngân VịnhTừ những nhịp cầu – Đặng Phương TrinhMùa hoa cỏ lau - Truyện ngắn Phùng Kim HươngCổ tích sông Hồng-Tùy bút Nguyễn Nhã TiênThơ Nguyễn Hưng HảiLời liệt sĩ khuyết danh - Thơ Quốc LongLời cây thùy dương – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương