Nón bài thơ tặng mẹ - Hồng Thiện
03.08.2016
Mẹ thường quen đội nón mê
quai buộc dây chuối đi về đồng xa
quanh năm chẳng biết lụa là
áo tơi một mảnh sương sa cuối làng
con thầm: con lớn, con sang
nón bài thơ Huế, sẽ mang tặng Người
và vuông áo tím một đôi
bù xưa, mẹ thiệt một thời làm dâu.

quanh quanh chưa bạc mái đầu,
con chưa kịp lớn đã rầu... mẹ ơi!
vẫn nón mê, vẫn áo tơi
vẫn thương con, vẫn... mà trời bắt đi
K.H.T
Có thể bạn quan tâm
Pun-ny và chuyến phiêu lưu đến thế giới Con Người – Truyện Huỳnh Phạm Nguyệt Dương.Văn hóa-văn nghệ dân gian trong đời sống đô thị đương đại – Bùi Văn Tiếng Không đề - Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoĐồng tiền - Thơ Bùi XuânTrong mưa xuân - Hồ Đăng Thanh Ngọc Tìm lại – Thơ Lê Anh DũngCái duyên với người miền biển - Trung Trung ĐỉnhPhố đêm – Thơ Nguyễn Hoàng SaSau cơn mưa - Thơ Vũ Thiên KiềuMuối – Thơ Cẩm Lệ