Vô thường – Thơ Nghi Thảo
24.07.2017
Giữa chiều gió lạc bơ vơ
trên đồi con nắng xác xơ bời bời
ca dao xưa nặng một lời
phải duyên phải nợ thành đời của nhau

ai xui vôi bạc trắng phau
bệch vào trầu quẩn thêm cau ra dòng
đem duyên mà trải ra đồng
cỏ thơm quyện lấy ngọt nồng rì xanh
đem nợ gieo thành mong manh
nhe tựa như khói tan tành chiều sương
nợ duyên buộc lấy yêu thương
cho em về với vô thường cùng anh.
N.T
Có thể bạn quan tâm
Khói chiều quê hương - Lê Kim ToànTâm Tình Hiến Dâng – Rabindranath Tagore Hoa cải vàng bay – Thơ Mai Hữu PhướcCái còn cái mất – Thơ Nguyễn Hoàng SaGiữ gốc rễ cội nguồn cho làng quê Đà Nẵng - Bùi Văn TiếngBác Hai Niệm - Nguyễn KiênNúi – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngThì thầm cao nguyên – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoTóc một sợi bạc – Tiểu QuyênĐợi tàu ngược - Truyện ngắn Ý Nhi