Vô thường – Thơ Nghi Thảo
24.07.2017
Giữa chiều gió lạc bơ vơ
trên đồi con nắng xác xơ bời bời
ca dao xưa nặng một lời
phải duyên phải nợ thành đời của nhau

ai xui vôi bạc trắng phau
bệch vào trầu quẩn thêm cau ra dòng
đem duyên mà trải ra đồng
cỏ thơm quyện lấy ngọt nồng rì xanh
đem nợ gieo thành mong manh
nhe tựa như khói tan tành chiều sương
nợ duyên buộc lấy yêu thương
cho em về với vô thường cùng anh.
N.T
Có thể bạn quan tâm
Trận cảm cúm và sự im lặng (không phải của bầy cừu)Thăm Cù Lao Chàm - Nguyễn Nho Thùy DươngTrong mưa xuân - Hồ Đăng Thanh NgọcEm đánh rơi nỗi nhớ bên dòng Đak Bla – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Trường ca: “Ngụ ngôn của người đãng trí” (trích) – Ngô KhaMùa này gió núi - Nguyễn HiệpVài bóng nhà thơ – Thơ Ngân VịnhMột khúc với hoàng hôn - Nguyễn Nhã TiênDăm ba hạnh phúc ngắn – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoMỹ thuật Đà Nẵng tiếp nối thế hệ - Hồ Đình Nam Kha