Tuổi bốn mươi – Thơ Hoàng Hoa
09.09.2017
Bốn mươi em vẫn một mình
Tóc xanh này thưở bình minh đâu rồi
Bốn mươi lòng cứ bồi hồi
Vàng phai hoa cúc, rối bời nhân duyên

Bốn mươi nào đã bình yên
Chợt thương, chợt ghét, chợt yêu, chợt buồn
Bốn mươi cuồng nộ mưa tuôn
Chòng chành bể biếc cánh buồm phôi pha
Bốn mươi lòng hóa vị tha
Nam mô di Phật nhẩn nha sân chùa
Bốn mươi như gió trở mùa
Nghĩ thương cho mẹ mơ lời : Ngoại ơi!
Bốn mươi tuổi quá nửa đời
Chập chờn mê thức gọi mời trước sau.
H.H
Có thể bạn quan tâm
Trở về - Nguyễn NgaĐêm Trung Thu – Truyện ngắn Huỳnh MaiBến mơ hồ - Thơ Nguyễn Hoàng SaKhông chịu lớn – Truyện ngắn Nguyễn Nhật HuyNghề câu của ngư dân Đà Nẵng - Ngọc GiaoTín ngưỡng thờ Bạch Mã Thái Giám của cư dân Ngũ Hành Sơn - Huỳnh Thạch HàTháng Mười Hai – Thơ Bùi Công MinhGió Truyện Ý NhiBóng một người – Thơ Ngân VịnhLá đợi – Thơ Trọng Quyết