Đóa phù dung - Trần Trình Lãm
15.08.2019
Ngày đã qua
và mùa cũng hết
Còn lại
những điều chưa nói của mình
Ấy là khi hoàng hôn vừa thắp
Người vời vợi lần đi

Có những lúc không ai bảo gì
Cứ vậy đứng nhìn trời
lặng bặt
Bên phố cổ thêu thùa
sương nhạt
Thời gian trôi là lượt
rêu chùng
Ta chạm vào một đóa phù dung
Hồng rất khẽ
cơ hồ mộng mị
Mùa huyễn hoặc hương trôi
nhè nhẹ
Rụng
ngoài hiên từng giọt mưa mềm
Rồi một ngày bên phố
người thưa
Ta ngồi nhặt vài câu thơ vụng cũ
Vai ai gầy cứ về theo phía ấy
Với hoàng hôn tàn
vỡ
đóa phù dung
T.T.L
Có thể bạn quan tâm
Thèm làm ngọn gió tự do - Thơ Phan HoàngDiêm – Thơ của Nguyễn Kim AnhGiếng Tiên - Truyện ngắn Vũ Trường AnhCây ốc đảo quán VănNhà thơ Nguyễn Nho KhiêmCậu bé của MưaTrở về Màu tím hoa sim (*) - Nguyễn Minh HùngBờ xanh cỏ hát - Phong HânThu xa xứ - Thơ Bùi Công MinhLời người làm chứng - Đoàn Ngọc Thành