Ngựa giả, ngựa thật - Mai Hữu Phước
24.05.2019
Con nhỏ, ba làm ngựa giả
Con trèo con cưỡi con chơi
Lớn lên con phi ngựa thật
Con đi khắp bốn phương trời.

Cái thời ríu ra ríu rít
Xa dần trong chốn bình yên
Ba mẹ chắp cho đôi cánh
Con bay ước mơ thần tiên.
Những lúc, ba ngồi một mình
Với bao nghĩ suy lẩn thẩn
Chao ôi, cái thời lận đận
Nhọc nhằn cũng lắm niềm vui.
Đông qua, xuân về chạm cửa
Ngựa ba nghe đã mệt rồi
Nhớ khi ba làm ngựa giả
Con trèo con cưỡi con chơi…
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Nghề đóng ghe thuyền truyền thống ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangNgười đàn bà đẹp đi đâu? - Mai Hữu PhướcTình yêu – Thơ Huy HạnhPhát triển đội ngũ văn nghệ sĩ trẻ - vấn đề tiếp nối thế hệ - Bùi Văn TiếngCủ Nần – Truyện ngắn Lý Thị Minh Châu“Đà Nẵng chống liên quân Pháp - Tây Ban Nha (1858-1860): Quá khứ và hiện tại”(*) - Bùi Văn TiếngBuổi học của Thúy – Truyện Hồ Thị Hiếu HiềnEm - Truyện ngắn của Lê ĐìnhNỗi nhớ Sơn Trà - Nguyễn HoaĐà Nẵng và Hải Phòng: Sáu mươi năm tình nghĩa - Bùi Văn Tiếng