Ngựa giả, ngựa thật - Mai Hữu Phước
24.05.2019
Con nhỏ, ba làm ngựa giả
Con trèo con cưỡi con chơi
Lớn lên con phi ngựa thật
Con đi khắp bốn phương trời.

Cái thời ríu ra ríu rít
Xa dần trong chốn bình yên
Ba mẹ chắp cho đôi cánh
Con bay ước mơ thần tiên.
Những lúc, ba ngồi một mình
Với bao nghĩ suy lẩn thẩn
Chao ôi, cái thời lận đận
Nhọc nhằn cũng lắm niềm vui.
Đông qua, xuân về chạm cửa
Ngựa ba nghe đã mệt rồi
Nhớ khi ba làm ngựa giả
Con trèo con cưỡi con chơi…
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Cổ Mân - Thơ Huỳnh Trương PhátĐiều bí ẩn trái tim - Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoThu về – Thơ Lê Huy HạnhChia tay miền quan họ - Thơ Quốc LongNghề câu của ngư dân Đà Nẵng - Ngọc GiaoChùm thơ chợt tới – Thơ Thanh quếCâu chuyện tình cờ và người lính không có võng - Nguyễn Vĩnh Tổ Quốc - Tường HuyNgười đẹp xứ hữu nhân – Truyện ngắn Phan Đức NamThơ Nguyễn Hoàng Sa