Ngựa giả, ngựa thật - Mai Hữu Phước
24.05.2019
Con nhỏ, ba làm ngựa giả
Con trèo con cưỡi con chơi
Lớn lên con phi ngựa thật
Con đi khắp bốn phương trời.

Cái thời ríu ra ríu rít
Xa dần trong chốn bình yên
Ba mẹ chắp cho đôi cánh
Con bay ước mơ thần tiên.
Những lúc, ba ngồi một mình
Với bao nghĩ suy lẩn thẩn
Chao ôi, cái thời lận đận
Nhọc nhằn cũng lắm niềm vui.
Đông qua, xuân về chạm cửa
Ngựa ba nghe đã mệt rồi
Nhớ khi ba làm ngựa giả
Con trèo con cưỡi con chơi…
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Nỗi nhớ - Thơ Nguyễn Văn TámChùm thơ của Rabindranath TagoreĐó là thời nào - Thanh QuếTrước tượng đài mẹ Thứ - Thơ Xuân TiếuNgười tử tế - Vũ ĐãmCon thiên nga đen lẻ bạn - Hồ Việt KhuêEm – Thơ Lê Huy HạnhVề một người “Nhất sinh đê thủ bái mai hoa” - Bùi Văn TiếngHội An – Thơ Bùi Công Minh“Đạp xe khi trời gió” - Outhine Bounyavong