Trưa – Thơ Bùi Công Minh
31.07.2017
Trưa
Những ý nghĩ chín nẫu trong đầu
Không thể ngủ
Em đứng như dấu lặng trên cái bóng tròn của mình
Phải biết sợ những buổi chiều
Sợ cái bóng của ta đổ dài trên những lối mòn nhẵn

Ta bỏ phí cả buổi sáng đầu ngày rong chơi vô bổ
Giật mình giờ đã quá trưa rồi
Biết là đang dốc sức mình cạn kiệt
Nhưng không thể khác được
Ráng lên trước buổi chiều đang sắp ập cơn mưa
Giấc mơ ban ngày không lãng mạn nhưng cho ta sự quả cảm
Những hoa thơm cỏ lạ có thể úa trong nắng quái chiều
Nhưng đất thì sẽ thơm hương khi hoàng hôn ươm vàng gốc rạ
Lời tạm biệt lúc hoàng hôn sẽ được khắc vào đêm.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Dáng hạ quê xưa - Đào Quang BắcKhi người khác - Thanh QuếÔng lão và con gà trống – Thơ Phạm PhátĐưa con về hội chợ quê – Thơ Lê Anh DũngTín ngưỡng thờ cúng cô hồn của cư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàNơi anh và em – Thơ Cẩm LệNhững dòng sông không bao giờ ngủ - Lương Đình KhoaXúc lộ – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoLặng đứng bên cầu – Thơ của Nguyễn Văn TuấnTản mạn mùa thu – Thơ Quốc Long