Trưa – Thơ Bùi Công Minh
31.07.2017
Trưa
Những ý nghĩ chín nẫu trong đầu
Không thể ngủ
Em đứng như dấu lặng trên cái bóng tròn của mình
Phải biết sợ những buổi chiều
Sợ cái bóng của ta đổ dài trên những lối mòn nhẵn
Ta bỏ phí cả buổi sáng đầu ngày rong chơi vô bổ
Giật mình giờ đã quá trưa rồi
Biết là đang dốc sức mình cạn kiệt
Nhưng không thể khác được
Ráng lên trước buổi chiều đang sắp ập cơn mưa
Giấc mơ ban ngày không lãng mạn nhưng cho ta sự quả cảm
Những hoa thơm cỏ lạ có thể úa trong nắng quái chiều
Nhưng đất thì sẽ thơm hương khi hoàng hôn ươm vàng gốc rạ
Lời tạm biệt lúc hoàng hôn sẽ được khắc vào đêm.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Tuổi bốn mươi – ký Hồ Duy LệLũ chim sẻ - Thơ Ngân VịnhNghề câu của ngư dân Đà Nẵng - Ngọc GiaoChim ngụ cư cửa rừng Cây Mít - Truyện ngắn Nguyễn ThanhĐi trong đêm mưa Huế – Thơ Thanh QuếMÊNH MANG HÒN KẼM ĐÁ DỪNG - Tùy bút Nguyễn Nhã TiênVới mùa thu Hà Nội – Thơ Bùi Công Minh Cái duyên - Thơ của Tạ Đình ChiếnMỹ thuật Đà Nẵng tiếp nối thế hệ - Hồ Đình Nam KhaHôm nay Đà Nẵng - Mai Hữu Phước