Rừng mặn – Thơ Nguyễn Nho Khiêm
11.12.2012
Muối
hạt ngọc của biển
dâng người.

vùng cao một thời khốc liệt
đốt cỏ tranh thay muối
biển xa cồn cào sóng
khôn nguôi!
em gái Cà Tu mười chín tuổi
nằm lại bên đồi gùi muối trắng
nay tìm lại được em
muối thấm vào lòng đất.
thăm lại vùng cao
muối tinh khiết về đầy từng bếp
miệng tôi bỗng nhạt
khi mắt rừng hoang lạnh người xưa.
NNK
Có thể bạn quan tâm
Nắng ở ngoài sân...Một chuyến đi Đông Bắc Thái Lan - Bùi Văn TiếngVi vút cánh diều - Lê Huy HạnhCó một chiều Vũng Rô – Thơ Lê Anh DũngLục bình - Đinh Lê VũNhói trắng – Thơ Trần TuấnHồi ký văn học sau 1986 nhìn từ lí thuyết tự sự học hiện đại - Nguyễn Quang HưngBảo tàng Chăm và ký ức tuổi thơ tôi – Bùi Văn TiếngKhúc tháng Chạp - Trần Thiên ThịCánh đồng đom đóm - Trần Nguyên Hạnh