Nhói trắng – Thơ Trần Tuấn
16.10.2012
nụ hoa khẽ trắng
khi bóng đêm bắt đầu quánh đặc
ý nghĩ chậm dần
rồi ngưng lại đâu đó

với đôi chân đã dừng lại bao giờ
nụ hoa vẫn trôi
trên cái cuống đã cắm ngập vào bóng tối
người sẽ không thấy
cũng không thể hình dung
chiếc lá xanh và cả gương mặt người trong bóng tối
nhưng người sẽ đi
không phải bằng đôi chân và ngọn đèn trên tay
mà bằng nụ hoa nhói trắng kia
với ý nghĩ – sợi bấc không bao giờ cạn
Có thể bạn quan tâm
Mắt phù sa – Thơ Lê Anh Dũng Sự biến đổi của luật tục người Katu - Đỗ Thanh TânĐiều bí ẩn trái tim - Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoVô thường – Truyện ngắn Lê Hồng NhuậnKhông chịu lớn – Truyện ngắn Nguyễn Nhật HuyMuống biển – Thơ Thủy AnhCon đường tôi qua – Thơ Bùi Mỹ HồngPhép thử - Kim SơnNhà báo và chữ nghĩa - Bùi Văn TiếngThơ Kabir