Đêm ở làng – Thơ Quang Quý
20.11.2016
Tôi lại về dưới mái nhà rêu mốc thả trong mơ
Qua những khu vườn hồi hộp quả
Tiếng chân trâu còn khấp khểnh giấc ngủ lão nông
Cánh đồng hổn hển bầu ngực trễ nải thiếu phụ
Làng cất nhọc nhằn vào bóng tối
Đêm cất làng về thuở nghìn năm

Những quạt nan vò võ sang canh
Gió cứ ở bờ sông thui thủi sóng
Thao thức trong tôi giọng gà muộn,
một ánh lửa khuya nhạt cuối đường
Ước vọng còn xanh quả chuối non
Mẹ lại đốt đèn lần sang bồ thóc
Nghe thấp thỏm cánh đồng chưa hạt!
Bóng tối tự do đi rỗng dưới trời
Tức tưởi những bờ tre rụng tóc
Thương đất, một trái cây chín vội
Rụng bàng hoàng vườn khuya
Tôi ngủ lẫn tiếng ve lép dần mùa hạ
Mồ hôi làng trằn trọc chảy sang tôi
Nhưng mẹ vẫn ngồi kia nhóm lửa
Rậm rịch tinh mơ thuở bước chân người…
Q.Q
Có thể bạn quan tâm
Chiếc phao cứu sinh – Truyện ngắn Trần Thùy MaiKhi người khác – Thơ Thanh QuếThương người - Thương mình - Lê Anh DũngHòn Kẽm Đá Dừng* - Thơ Lê Anh DũngKhói trắng - Lê QuânTín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng thế kỷ XVIII qua nhật ký của John Barow - Đinh Thị TrangCâu thơ mắc cạn - Nguyễn Ngọc Hạnh Tín ngưỡng thờ Ông Mốc ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangCung thiên di - Thơ Nguyễn Nhã Tiên Không đề - Thơ Nguyễn Thị Anh Đào