Mẹ ru tôi lớn thành người – Thơ Trần Anh Thuận
11.04.2016
Mẹ tôi
Gánh gieo neo nhọc nhằn
Oằn lưng trên ruộng
Dầm bùn vàng suộm móng chân
Mong có hạt cơm ấm bụng…

Mẹ bới trên đồng
Kiếm tìm con ốc con cua
Mót từng lá mồng tơi, ngọn rau…
Vì chồng, vì con
Tháng ba ngày tám tảo tần
Mòn vai gánh cạn gian truân cuộc đời!
Mẹ ru tôi lớn thành người
Rồi lại ru cháu chơi vơi cánh cò
T.A.T
Có thể bạn quan tâm
Mùa vẫn mùa mưa ngâu – Thơ Đinh Thị Như ThúyRong ruổi – Thơ Lê Huy HạnhĐất - Đình NghiĐeo kính xem phim mờ - Truyện ngắn của Mai HươngRu con – Thơ Nguyễn Văn TámSân khấu – Thơ Nguyễn Văn TámThơ và Tôi – thơ Nguyễn Văn TámGửi ... - Thơ Lê Khánh MaiCún cưng - Bùi Tự LựcKhi ta biết có nhau ; Vô thường - Như Ngọc