Mẹ ru tôi lớn thành người – Thơ Trần Anh Thuận
11.04.2016
Mẹ tôi
Gánh gieo neo nhọc nhằn
Oằn lưng trên ruộng
Dầm bùn vàng suộm móng chân
Mong có hạt cơm ấm bụng…

Mẹ bới trên đồng
Kiếm tìm con ốc con cua
Mót từng lá mồng tơi, ngọn rau…
Vì chồng, vì con
Tháng ba ngày tám tảo tần
Mòn vai gánh cạn gian truân cuộc đời!
Mẹ ru tôi lớn thành người
Rồi lại ru cháu chơi vơi cánh cò
T.A.T
Có thể bạn quan tâm
Chuyển mùa – Thơ Nguyễn Nhã TiênMiên man cát trắngNơi anh và em – Thơ Cẩm LệCà phê Trầm - Trần Đức TiếnVề Đà Nẵng - Trần Trúc TâmNgười bái hoa mai – Thơ Ngân VịnhĐối diện với sông Hàn - Uông Thái BiểuNgọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoNgộ – Truyện ngắn Lê Mai Lan Người đã đi - Thơ Nguyễn Thị Tâm