Hồn biển – Thơ Nguyễn Văn Tám
19.06.2016
Các anh đang ở đâu giữa lòng biển khơi
Nghĩa trang quê nhà vẫn ghi tuổi tên, nhưng là những nấm mộ gió
Các anh bây giờ đã trở thành người thiên cổ
Đất nước mình giặc giã có bao giờ bình yên?

Các anh nằm lại giữa lòng biển mênh mông
Bên đảo Gạc Ma, ôm nhau thành vòng tròn, giữa lá cờ Tổ quốc
Vòng hoa người, những vòng tay xiết chặt
Làn đạn quân thù xả xuống, máu nhuộm đỏ biển Đông
Không thấy các anh, chỉ thấy hồn vẫn quẩn quanh
Đang dựng lên những núi sóng cao nghìn thước
Sẽ dìm sâu bè lũ quân xâm lược
Khi chạm đến tận cùng lòng kiên nhẫn Tổ quốc ta.
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Trăng lưỡi liềm - Hàn Thủy GiangVề một người “Nhất sinh đê thủ bái mai hoa” - Bùi Văn TiếngUống rượu một mình - Thơ Mai Hữu PhướcMặt trời bay đi - Truyện ngắn Minh SángKỷ vật – Thơ Tất HanhNgười đàn bà khóc cười cùng mưa – Thơ của Thương HuyềnTrọ nơi thành phố-Truyện ngắn Vũ Anh ThưMiền gió - Truyện ngắn Nguyệt ChuThanh minh - Thơ Nguyễn Nhã Tiên Có một nhiệt đới buồn - Đặng Ngọc Hùng