Giông gió thổi qua làng - Ngân Vịnh
16.07.2019
Tôi còn vết ngày phai giông gió thổi qua làng
khúc muối mặn, gừng cay
khúc rạ rơm mịt mù khói bếp
thuốc bắc, thuốc nam, riêu cua, bún ốc
nắng xếp lưng áo mẹ mồ hôi

gốc đa vắng xa mà không bỏ tôi
con mắt nuốt sâu tro than nguội lạnh
sương ướt thềm nhà dậy sớm
nhặt được hoa bèo, cá quẫy bờ ao
chừng như gương mặt tôi vêu vao
chừng như mùa đông quay trở lại
chừng như ngôi sao khấn vái
chừng như yêu thương rế rách chổi cùn
bụi bặm cơn giông gió thổi qua làng
tong teo trái xoan khô vỏ
chạm nỗi người đi nghiêng nón lá
ngơ ngác lòng về ngõ cũ xưa.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Xuân muộn - Truyện ngắn của Bùi Thị SơnĐêm văn nghệ địa phương - Bùi Công MinhMai anh về – Thơ Võ Duy HòaNàng Bân không đi vắng - Tản mạn Nguyên LêNói với một người anh - Thơ Thanh QuếTrải lòng – Thơ Thanh YênTín ngưỡng thờ Bạch Mã Thái Giám của cư dân Ngũ Hành Sơn - Huỳnh Thạch HàDâng hiến dã quỳNhà văn - kỹ sư Lê Khôi: Trang sách cũng như cánh đồngSau chiến tranh con sẽ về - Thơ Thanh Quế