Gió của đời anh - Thơ Bùi Công Minh
12.07.2017
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh

Khi anh ở xa
gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Ghi ở Cà Mau – Thơ Bùi Công MinhChất đồng quê trong thơ Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyễn Thụy Kha Ghi vội ở Viêng Chăn – Thơ Bùi Công MinhKhúc quê - Thơ Nguyễn Nhã TiênĐường ta đi dài theo đất nước - Nguyễn Thị Thu SươngCuối năm chào núi ta về - Vĩnh ThôngEm trả cho đời sự dịu dàng thẳm sâu…-Thơ của Đào Nguyên Thảo Con trâu cụt sừng - Truyện ngắn của Nguyễn Phúc LiêmNhớ nhà thơ Thu BồnĐêm thu – Thơ Quốc Long