Gió của đời anh - Thơ Bùi Công Minh
12.07.2017
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh
Khi anh ở xa
gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Nếu Thượng đế chơi trò rung chuông – Trần Nhã ThụyThương người - Thương mình - Lê Anh DũngLàm đề án đi! - Truyện ngắn Lưu Công (Trung Quốc)Đằng sau màu cỏ - Thơ Lê Văn HiếuLời ước hoa sưa - Đào Phi Cường Thả thơ tôi vào sông Serepók – Thơ Bùi Nhị LêPhép thử - Kim SơnKhoảnh khắc - Vỵ TếHà Nội - buổi chiều yên – Thơ Bùi Công MinhÔng lão và con gà trống – Thơ Phạm Phát