Gió của đời anh - Thơ Bùi Công Minh
12.07.2017
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh

Khi anh ở xa
gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Tôi - Người Đà Nẵng - Thơ Nguyễn Văn TámJun và cuộc phiêu lưu thần kỳ - Truyện ngắn Nguyễn Thế AnhNợ - Thơ Huy NgữSự phẫn nộ của lương tri - Bùi Công MinhNgẩn ngơ Hạ Long – Thơ Nguyễn Văn Tám Đất gọi – Thơ Nguyễn Hoàng SaNhặt lên phiến lá xanh - vàng - Nguyễn Thị Anh Đàocái chết của những bông hoa - Thơ Đinh Thị Như Thúy Ngày trôi không biết nữa - Trần Trình LãmTháng Tám – Thơ Lê Huy Hạnh