Gió của đời anh – Thơ Bùi Công Minh
09.08.2016
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng.
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh.

Khi anh ở xa gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại.
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Cuộc chơi – Thơ Anh TuấnMắt bão - Nguyễn Trường ThọGiọt mưa xuân – Thơ Phan Thu HồngNhà văn Vũ Hạnh (1926 – 2021)Người đàn bà không sinh ra ở làng Ngát - Truyện ngắn Lam PhươngTản mạn chiều đông - Lê Huy HòaNghĩ trong lễ Quốc tang – Thơ Bùi Công MinhKý ức Dã quỳ - Trần Nguyên HạnhThét vào không gian – Thơ Bùi Mỹ HồngTháp cổ và em – Thơ Lê Anh Dũng