Gió của đời anh – Thơ Bùi Công Minh
09.08.2016
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng.
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh.

Khi anh ở xa gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại.
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Bất chợt ... mùa đông - Ngô Liên HươngChia tay miền quan họ - Thơ Quốc LongThoáng chiều hồ Tây – Thơ Hải ThanhChiều Sài Gòn – Thơ Mai Hữu PhướcĐạo Minh sư ở Hội An - Vũ Hoài AnDanh thần Võ Đăng Xuân - Vũ Hoài AnChân dung chạm bóng - Phan Thu NguyệtĐàn bà – Thơ Ngân VịnhChiều – Thơ Nguyễn Phương LiênCó một chiều mưa – Thơ Lê Huy Hạnh