Em từ biển mặn – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
10.06.2016
Em từ gió biển trùng khơi
câu thơ muối mặn viết lời nước mây
Xuân Hương hồ phủ sương đầy
một mình em lạc chốn này bình yên?
ai "than thở" để thành tên!
còn em lẻ bóng như quên mất mình

thông ngàn trầm mặc lặng thinh
gió tru tiếng khóc thất tình người xưa
mimoza cứ hững hờ
thương như mắc nợ bao giờ dám quên
dã quỳ ai đã đặt tên
nhuộm trời Đà Lạt trăng đêm cũng vàng
một mình em cõi mênh mang
mai về phố biển ngổn ngang sóng đời...
chuông chùa mãi thánh thoát rơi
tịnh tâm dám chắc sư tôi đã thiền?!
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Không phải ai cũng có thể tồn tại sau khi rơi xuống - Đinh Thị Như ThúyHoa ô môi nở xòe từng cánh - Nguyên Chương Tiếng sáo - Nguyễn Đức Sơn Tháng bảy nào - Phan Đình MinhChút nồng nàn đã cạn - Thơ Ngân VịnhĐÀ NẴNG - Điểm sáng trên bản đồ du lịch Đông Nam Á - Trần Trung SángHồn biển – Thơ Nguyễn Văn TámẨm thực của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao, tục ngữ - Ngọc GiaoQuảng bá tác phẩm văn học thời công nghệ số - Đinh Thị Như ThúyRừng mặn – Thơ Nguyễn Nho Khiêm