Đưa người – Thơ Ngân Vịnh
21.03.2019
Đưa người mà lại không đưa
Nhớ thương xa lắc ngày xưa nghe gần
lại mùa hoa cải vàng sân
phù sa lấm láp bưóc chân quản gì
Đưa người mà người không đi
Còn chi sông rộng, còn chi tháng ngày
ngả nào rủi, ngả nào may
con đò vẫn nhánh sông gầy thả neo

Đưa người chẳng có người theo
Bông lau phờ phạc dặm đèo chia đôi
ngoảnh sau ngoảnh trước mình tôi
vầng trăng chưa mọc chỗ ngồi mù sương.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Em từ biển mặn – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngTrên Ngũ Hành Sơn - Thơ Ngân VịnhThành Điện Hải - Vũ Hoài AnVà, trở về tĩnh lặng - Thơ Đinh Thị Như ThúySương hồng - Truyện ngắn của Lê Minh KhuêTháng tám – Thơ Đinh Thị Như ThúyVới núi - Nguyễn Hải LýVi vút cánh diều - Lê Huy HạnhChuyện hai người bạn nghiện thuốc lá-Truyện ngắn của Lưu Trùng DươngBóng một người – Thơ Ngân Vịnh