Đưa người – Thơ Ngân Vịnh
21.03.2019
Đưa người mà lại không đưa
Nhớ thương xa lắc ngày xưa nghe gần
lại mùa hoa cải vàng sân
phù sa lấm láp bưóc chân quản gì
Đưa người mà người không đi
Còn chi sông rộng, còn chi tháng ngày
ngả nào rủi, ngả nào may
con đò vẫn nhánh sông gầy thả neo

Đưa người chẳng có người theo
Bông lau phờ phạc dặm đèo chia đôi
ngoảnh sau ngoảnh trước mình tôi
vầng trăng chưa mọc chỗ ngồi mù sương.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Bên kia thinh lặng - Phương UyHai cô gái - Truyện ngắn của Trần Thu HằngPhát triển đội ngũ văn nghệ sĩ trẻ - vấn đề tiếp nối thế hệ - Bùi Văn TiếngTính cách người Quảng trong ca dao xứ Quảng - Nguyễn Thanh Tuấn Cô gái màu hồng – Truyện ngắn ĐỖ ĐỨC ANHChiều Đại Nội - Thơ Mai Hữu Phước Xuống tàu – Thơ Thanh Quếtrong mơ, gặp lại nhiều người đã chết - Đinh Thị Như ThúyRu anh thức - Thơ Đặng Nguyệt AnhKhúc say tình cờ - Thơ Thường Kham