Đêm miết nhoài ngọn cỏ ngoại ô – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
15.10.2012
Hà Nội mỏng tanh sương
em trôi trong vòng tay anh
yên lặng

đêm miết nhoài ngọn cỏ ngoại ô…
anh và em
ngăn cách bằng nước mắt
mười ngón tay thon và giọt buồn trinh nữ
nụ hôn dài yên lặng sóng Hồ Tây
em và anh
gần nhau bằng khoảng cách
có buổi chiều hò hẹn
Hà Nội ngẩn ngơ xanh…
Em chạm vào chiếc lá đo thời gian bằng nỗi nhớ
Ào ạt cơn khát anh
Xoáy ngược thời gian
những dự định tan vào đêm tiễn biệt
Hà Nội đặt vết son lên cơ thể em
chiều trở gió
đêm lạnh lùng
tiếng thở dài buông vào lòng sâu thẳm
em đã ở trong vòng tay Hà Nội
luyến lưu phút ấy mặn nồng...
Có thể bạn quan tâm
Vị tướng già - Thơ Anh NgọcChiếc lông ngỗng trời – Truyện Trần Đức TiếnTín ngưỡng thờ Ông Mốc ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangNước mắt màu xanh thẫm - Nguyễn Văn ThiệnNơi phòng đợi – Thơ Thanh QuếNgười đàn bà không giấc ngủ - Thơ Đinh Thị Như ThúyNhững giọt nước mắt - Ngô Khắc TàiNón bài thơ tặng mẹ - Hồng ThiệnThơ Nguyễn Hoàng Sa Mùa vàng – Thơ Nguyễn Minh Hùng