Đêm báo bão – Thơ Nguyễn Tam Phù Sa
15.04.2015
Bão nói gì với biển, biển ơi!
Liền khúc ruột miền Trung muốn đứt
Con xa quê lật đật nhảy tàu nhanh
Cảng sông Hàn
Mắt mẹ vỡ thành sông
Nước bỗng mặn hơn chiều hôm trước

Nơi tâm bão
Gió cuồng điên quật đổ
Những cột tàu chới với
Những thét gào vô vọng
Mênh mông…
Biển rộng thế!
Bao dung là thế!
Lại vô tình làm lớn nỗi đau chung
Chẳng lẽ vung tay đấm ngực hỏi vì đâu
Và vì thế biển nơi nào cũng mặn
Đêm báo bão giận ngọn đèn giữa phố
Ngó chỗ nào cũng thấy bão miền Trung.
Sài Gòn 01.10.2006
N.T.P.S
Có thể bạn quan tâm
Người đàn bà mơ - Thơ Đoàn Minh ChâuThực trạng và những đặc trưng trong sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàĐường mòn – Thơ Cẩm LệKhe trời - Truyện ngắn Kiều GiangNgười lạ - Hoàng ThiCột mốc thời gian – Thơ Nguyễn Đông NhậtTượng hình kín – Thơ Đoàn Minh ChâuJun và cuộc phiêu lưu thần kỳ - Truyện ngắn Nguyễn Thế AnhCon đường tôi qua – Thơ Bùi Mỹ HồngKỷ vật – Thơ Tất Hanh