Đà Lạt - Thơ Trần Hữu Dũng
26.10.2012
Khi tôi leo ngược dốc lên nhà thờ Con Gà
Buổi tối Đà Lạt
Thấp thoáng ô cửa kính lên đèn
Như đôi mắt em rưng rưng dõi theo

Gương mặt sương mù luôn mờ ảo
Linh cảm núi, đồi, rừng thông
Vẻ đẹp lãng mạn tự nhiên của gió
Dãy phố quen thuộc được tân trang
Vài cửa hàng mới mở
Mải mê lạc vào vườn hoa lys trắng
Tôi như chú hươu hoang mang
Cảnh giác nhận ra hương thơm gây mùi nhớ cao nguyên.
Nguồn:
nhavantphcm.com.vn
Có thể bạn quan tâm
Hình tượng chó trong văn hóa Việt - Nguyễn Ngọc Giao Đưa người – Thơ Ngân VịnhBiển thanh xuân - Trương Điện Thắng Chân dung chạm bóng - Phan Thu NguyệtNhững cơn mưa không hẹn trước mùa - Trần Trình LãmTâm sự với thần Kim Quy – Thơ Hồng ThiệnVầng trăng cổ tháp – Thơ Đỗ Thượng ThếNhững giấc mơ nối liền - Truyện ngắn Lê Thị Thúy ÁiChuyện một người tử tế - Trần PhiêuVợ người ta