Chạm dấu chân xuân – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
05.03.2018
Gió cứ thổi mô đâu
Bỏ ngày se lạnh
Em ngồi phơi phong mùa vụ
Thơm mùi chân quê
Đường làng
Tím chiều xa ngái
Bước hụt bước thừa
Bước vào đâu cũng chạm dấu chân
Thưở em rằm
Khờ chạng vạng bới vết chân quen
Khoảng cách nào neo bến thời gian
Đi hoài chẳng đến
Con đường không tên dài hơn kiếp phận
Ta về
Khoác áo xuân muộn
Nắng chiều rớt lên vai
Ngọn gió nào thổi lệch lời Xuân
Chân lạc vào bụi cỏ gai rơm rớm
Thơ dại giấu đường về
Phía ngoài mùa Xuân ai gọi
Lời thoảng hương con gái
Ngan ngát bên trời tan vào Xuân …
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Món bánh xèo của mẹ - Trần Nguyên HạnhVạt cải hình chữ nhật - Nguyễn Thị Anh ĐàoNgười đàn bà đẹp đi đâu? - Mai Hữu PhướcTiến quân ca của Văn Cao hơn 70 năm đồng hành cùng đất nước - Đào Ngọc ĐệBài thơ tặng mẹ - Thơ Ngọc ChâuTiềm năng, giải pháp phát triển du lịch sông Cu Đê - Huỳnh Thạch HàNơi đồng đội tôi nằm – Thơ Tiến TuấtBóng một người – Thơ Ngân VịnhTháng năm dài lắm - Nguyễn Văn TámNgày Y Moan ra đi - Bùi Công Minh