Căn nhà của tôi –Thơ Đoàn Minh Châu
22.05.2015
Căn nhà của tôi bằng vôi vữa và gạch đỏ
nơi tôi tự do tư duy giữa những vị thầy cổ đại
nơi tôi tự do bày biện thân thể mình, đẹp như từng ngóc ngách cuộc sống
tất cả những điều phê phán trách móc, bằng lời nói hay bằng lặng im
tôi để bên ngoài cánh cổng
cả sự lãng quên

căn nhà của tôi, duy nhất trong thành phố này
duy nhất như tôi, đầy đủ muộn phiền niềm vui khóc cười
trọn vẹn điều hay điều dở
mỗi mùa đông, những mảng tường bở ra từng mảnh vữa
mỗi mùa hè, những con gián chui sạch xuống cống trốn hơi nóng
tôi bỡn cợt với con nhện mang bầu, tròn và mịn bóng
thán phục đàn kiến kiên trì chuyển mồi từ bếp ra tận ngoài ngõ
căn nhà tôi yêu như tình nhân
nơi tôi lột sạch mọi mặt nạ khi bước chân vào cửa
nơi tôi tự do và cô độc
Đ.M.C
Có thể bạn quan tâm
Mười năm – Thơ Đinh Thị Như Thúy Như một dòng sông – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngMiếu thờ trong đời sống làng xã của người Việt - Huỳnh Thạch HàGhi ở Cà Mau – Thơ Bùi Công MinhTrận cảm cúm và sự im lặng (không phải của bầy cừu)Thử nghiệm – Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu SươngGhi vội ở Viêng Chăn – Thơ Bùi Công MinhÝ nghĩa của những mô-típ trang trí trên đình, miếu ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangĐối tác - Tạ Ngọc ĐiệpMùa sống - Truyện của Đinh Quỳnh Như và Đinh Anh Thư