Bóng hoàng hôn – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
15.08.2017
Vẫn là em, vẫn là tôi
Tại ai bóng vỡ bên trời mưa trưa
Cầm lên hạt vỡ. Xót chua…
Giấu vào ngực. Chín một mùa xuân riêng
Hình như sợi gió rất hiền
Mang theo hương phía tóc em thổi về

Tay nâng giọt nhớ mân mê
Tiếc thương mùa cũ có về đến nơi !
Chiều nghiêng nắng đổ qua đời
Chạm miền ký ức rối bời rạ rơm
Vườn ai chim hót véo von
Có ai nhặt bóng hoàng hôn. Lặng thầm…
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Đảo cho mỗi người – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Trở Lại Huế Xưa - Thơ Mai Hữu Phước Nhớ Người - Thanh QuếHoàng Sa - Đặng Huy GiangBiển Đông - Biển của hòa bình - Bùi Văn TiếngNghĩ về Nguyễn Du- Bùi Văn TiếngThăm Cù Lao Chàm - Nguyễn Nho Thùy DươngTín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng thế kỷ XVIII qua nhật ký của John Barow - Đinh Thị TrangNgư dân và biển cả - Bùi Văn TiếngChuyện hai người bạn nghiện thuốc lá-Truyện ngắn của Lưu Trùng Dương