Ảo ảnh - Nguyễn Văn Tám
28.11.2019
Anh lại nói với em về biển
Tàu anh lênh đênh không bến không bờ
Đêm thăm thẳm hoa đăng lấp lánh
Tàu anh treo bên trăng bên thơ...

Kia là bờ, tàu anh về hướng đó
Nhưng đến bờ nào có thấy bờ đâu
Phía trước mặt hoa đăng lấp lánh
Mông lung trời, mông lung biển giao nhau
Những ảo ảnh bờ em, anh bị lạc
Gì có bờ ở giữa biển khơi?
Đừng đùa nữa lòng anh rất thật
Bờ của anh phía đó. Em ơi!
Có thể bạn quan tâm
Nơi Bác ở là một ngôi nhà sàn – Thơ Bùi Công MinhTiếng vọng trên Ngũ Hành Sơn - Nguyễn Nhã TiênCát - Thơ Lê Anh DũngTín ngưỡng thờ cúng cô hồn của cư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàBuổi trưa đảo xa – Thơ Hồ Anh tuấnGặp mưa biển ở Chu Lai – Thơ Ngân VịnhGhi ở Cà Mau – Thơ Bùi Công MinhChuyện anh tôi - Truyện ngắn Trần Nguyên HậuBài thơ chưa đề tên – Thơ Nguyễn Huy DungTrương Đăng Dung từ đời sống qua khoa học đến nghệ thuật – Nguyễn Thanh Tuấn