Ảo ảnh - Nguyễn Văn Tám
28.11.2019
Anh lại nói với em về biển
Tàu anh lênh đênh không bến không bờ
Đêm thăm thẳm hoa đăng lấp lánh
Tàu anh treo bên trăng bên thơ...

Kia là bờ, tàu anh về hướng đó
Nhưng đến bờ nào có thấy bờ đâu
Phía trước mặt hoa đăng lấp lánh
Mông lung trời, mông lung biển giao nhau
Những ảo ảnh bờ em, anh bị lạc
Gì có bờ ở giữa biển khơi?
Đừng đùa nữa lòng anh rất thật
Bờ của anh phía đó. Em ơi!
Có thể bạn quan tâm
Đêm giao thừa có trăng - Truyện ngắn Ai Ta Yét LamLời tri âm - Mai KhoaVăn hóa-văn nghệ dân gian trong đời sống đô thị đương đại – Bùi Văn TiếngKhông phải ai cũng có thể tồn tại sau khi rơi xuống - Đinh Thị Như ThúyTrương Đồ Nhục – Sáng tạo nghệ thuật của Nguyễn Hiển Dĩnh từ một truyện cổ dân gian (1) - Bùi Văn Tiếng Hình tượng gà trong văn học dân gian Việt Nam - Huỳnh Thạch HàNhững cơn mưa không hẹn trước mùa - Trần Trình LãmCơn nóng – Thơ Ngân VịnhNhà báo và chữ nghĩa - Bùi Văn TiếngGhi ở cuối thế kỷ hai mươi-Truyện ngắn Vũ Ngọc Cầm