Vẫn những chân trời – Thơ Trần Kim Hoa
28.07.2016
không thể hỏi cuộc đời rằng vì sao cuộc đời lại thế
không thể hỏi dòng sông rằng vì sao dòng sông lại thế
không thể hỏi thời gian rằng vì sao thời gian lại thế
Vì mẹ sinh ra ta thân thể này gương mặt này giọng nói này
mùa hạ bão giông mùa thu lá rụng
bốn mùa trăngtròn khuyết với sương sa

vì cha dẫn ta vào cuộc sống này niềm mơ này khúc ca này
có giận có thương có yêu có ghét
có khôn ngoan nối sợi dây dài có vụng về xe chỉ luồn kim
khi ta lớn lên gặp những tháng ba rực rỡ đợi chờ bên triền sông vắng
váy cô dâu hoan hỉ bậc thềm
gặp những người đàn bà đi về tháng chạp
những mùa đông sưởi ấm những mùa đông
ta không biết vì sao, không thể hỏi vì sao
phía trước vẫn những chân trời chưa ai từng đến
phía trước vẫn những chân trời người từ đó hiện ra...
T.K.H
Có thể bạn quan tâm
Văn hóa gia đình và gia đình văn hóa - Bùi Văn TiếngMặt trời bay đi - Truyện ngắn Minh SángTuổi bốn mươi – Thơ Hoàng HoaMùa yêu – Thơ Nguyễn LongKhói lam chiều - Mai DiễnGiữa mùa nắng vàng - Nguyễn Đức SơnCác cô gái Đài quan sát – Thơ Bùi Công MinhTiếng vọng trên Ngũ Hành Sơn - Nguyễn Nhã TiênTrọ nơi thành phố-Truyện ngắn Vũ Anh ThưTín ngưỡng Thiên Hậu của người Hoa ở Đà Nẵng - Vũ Hoài An