Vẫn những chân trời – Thơ Trần Kim Hoa
28.07.2016
không thể hỏi cuộc đời rằng vì sao cuộc đời lại thế
không thể hỏi dòng sông rằng vì sao dòng sông lại thế
không thể hỏi thời gian rằng vì sao thời gian lại thế
Vì mẹ sinh ra ta thân thể này gương mặt này giọng nói này
mùa hạ bão giông mùa thu lá rụng
bốn mùa trăngtròn khuyết với sương sa

vì cha dẫn ta vào cuộc sống này niềm mơ này khúc ca này
có giận có thương có yêu có ghét
có khôn ngoan nối sợi dây dài có vụng về xe chỉ luồn kim
khi ta lớn lên gặp những tháng ba rực rỡ đợi chờ bên triền sông vắng
váy cô dâu hoan hỉ bậc thềm
gặp những người đàn bà đi về tháng chạp
những mùa đông sưởi ấm những mùa đông
ta không biết vì sao, không thể hỏi vì sao
phía trước vẫn những chân trời chưa ai từng đến
phía trước vẫn những chân trời người từ đó hiện ra...
T.K.H
Có thể bạn quan tâm
Chồi biếc - Truyện ngắn Nguyễn Nhật AnhGiao thoa văn hóa Việt – Chăm nhìn từ đồng dao (同谣) - Võ Văn HòeĐông - Truyện ngắn Võ Thanh Nhật AnhĐà Nẵng đầu hè – Thơ Tất HanhChị Hai Mẹ ru tôi lớn thành người – Thơ Trần Anh ThuậnMùa Trăng Hờn – Thơ Văn ThảnhSự biến đổi của luật tục người Katu - Đỗ Thanh TânTiếng gọi – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoÔi Tổ quốc tôi - Ngô Thị Hạnh