Mười năm – Thơ Đinh Thị Như Thúy
03.06.2017
Thật không dễ đi vào nỗi nhớ của một người
rồi tồn tại như một khối u
chúng ta đã có đôi niềm vui
giữa thật nhiều trốn chạy
đỉnh núi kia là nơi ta hứa sẽ đến.

Thật không dễ đi ra khỏi ký ức của một người
những di căn bên trong nhan sắc
cái chết nằm kề
chúng ta đã thật giống nhau
khi đốt cháy xác thân mình
cho một điều dường như vô ích.
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Chiều nghĩa trang lặng gió - Thơ Phạm Minh Tâm Giữa trơ trụi - Bùi Công Minh Cõi riêng nhạc Trịnh – Thơ Võ Duy HòaChân trời ngọc – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngQuà của ấu thơ - Trần Nguyên HạnhCổ Mân - Thơ Huỳnh Trương PhátVăn hóa-văn nghệ dân gian trong đời sống đô thị đương đại – Bùi Văn TiếngChuyện phố – Truyện ngắn Y VũLễ cưới của người Cơtu - Đỗ Thanh TânCẩm Lệ - Thơ Lê Anh Dũng