Trên Ngũ Hành Sơn - Thơ Ngân Vịnh
30.12.2015
Chân không vấp ngọn gió trời
đá mòn dốc nắng bỏ rơi tháng ngày
sớm sương bay, chiều sương bay
muôn xưa vắng lặng cỏ gầy rêu xanh

Thời gian mấy khắc mấy canh
mõ khua cửa động Phật khoanh chân ngồi
Tàng chơn nhũ đá bạc trời
gặp người cửa giác, quên người bến mê
Nắng hoa quanh gốc bồ đề
nẻo về Linh Ứng, nẻo về Tịch Nhiên
trăm năm là lạ cõi thiền
vết mưa lối địa, đường thiên khói mờ.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Dấu lặng – Thơ Đỗ Như Thuần Khu rừng ẩm ướt – Thơ Đinh Công ThủyMẹ biển – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoNhớ mùa Giáng sinh xưa - Thơ Mai Hữu PhướcDấu cũ – Thơ Nguyễn Hoàng SaLặng đứng bên cầu – Thơ của Nguyễn Văn TuấnMùa cỏ hồng trên phố - Tản văn Nguyễn Thị Anh ĐàoNhà văn Trần Trung SángHoàng Sa - Đặng Huy GiangDấu phù vân – Thơ Nguyễn Nhã Tiên