Trên Ngũ Hành Sơn - Thơ Ngân Vịnh
30.12.2015
Chân không vấp ngọn gió trời
đá mòn dốc nắng bỏ rơi tháng ngày
sớm sương bay, chiều sương bay
muôn xưa vắng lặng cỏ gầy rêu xanh

Thời gian mấy khắc mấy canh
mõ khua cửa động Phật khoanh chân ngồi
Tàng chơn nhũ đá bạc trời
gặp người cửa giác, quên người bến mê
Nắng hoa quanh gốc bồ đề
nẻo về Linh Ứng, nẻo về Tịch Nhiên
trăm năm là lạ cõi thiền
vết mưa lối địa, đường thiên khói mờ.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Mặt trời bay đi - Truyện ngắn Minh SángBước chân trời đất vô thường – Thơ Ngân VịnhĐất - Đình NghiHà Nội - buổi chiều yên – Thơ Bùi Công MinhEm - Lê Huy HạnhBên bờ sinh tử - Truyện ngắn Thu LoanTiếng hát trái tim - Thơ Bùi Công MinhBa và biển đảo – Truyện ngắn Hoàng Thu NgânJun và cuộc phiêu lưu thần kỳ - Truyện ngắn Nguyễn Thế AnhThợ hình Bãi Sau - Truyện ngắn Trần Đức Tiến