Trên Ngũ Hành Sơn - Thơ Ngân Vịnh
30.12.2015
Chân không vấp ngọn gió trời
đá mòn dốc nắng bỏ rơi tháng ngày
sớm sương bay, chiều sương bay
muôn xưa vắng lặng cỏ gầy rêu xanh

Thời gian mấy khắc mấy canh
mõ khua cửa động Phật khoanh chân ngồi
Tàng chơn nhũ đá bạc trời
gặp người cửa giác, quên người bến mê
Nắng hoa quanh gốc bồ đề
nẻo về Linh Ứng, nẻo về Tịch Nhiên
trăm năm là lạ cõi thiền
vết mưa lối địa, đường thiên khói mờ.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Tuồng - không chỉ là nghệ thuật sân khấu - Hồ Trung TúTổ quốc nơi đảo xa – Thơ Nguyễn Siêu PhàmÔi Tổ quốc tôi - Ngô Thị HạnhMai anh về – Thơ Võ Duy HòaDấu chân người lính biển – Thơ Mai Hữu PhướcKhông thể ngày mai – Thơ Thanh QuếTháng tám – Thơ Đinh Thị Như ThúyMảnh ghép thâm tình – Truyện ngắn Huỳnh MaiAi xuôi ai ngược ngã ba này…- Huỳnh Viết TưỞ vách ngăn cuối cùng - Thơ Nguyễn Thị Anh Đào