Sương khói sông Lô - Thơ Đinh Thị Như Thúy
18.03.2015
Bạn viết về sương về khói
Nhắc tôi nhớ nhiều sông Lô
Một chiều dừng chân mà ngỡ
Khói sương bạc trắng đôi bờ

Sương ở trên trời rơi xuống
Khói từ mặt đất bay lên
Người đi ừ thì va vấp
Khói sương làm mắt ướt mềm
Ừ thì đưa tay mà nắm
Giữ hoài sương khói sông Lô
Mai ngày về xa phố nhớ
Ơi sương ơi khói bơ phờ
Sông Lô vẫn trôi lừng lững
Lêu bêu dăm vạt bọt bèo
Kể chi nào sương nào khói
Nào người kinh ngạc ngó theo
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Hoa xuyến chi - Lê Anh DũngLời Nguyền Chiến Binh - Truyện ngắn Vũ Trường GiangNgày xưa cha tôi kể - Thơ Nguyễn Văn TámSân khấu – Thơ Nguyễn Đông NhậtVô danh - Đỗ Như ThuầnNhà văn Trần Trung SángChỉ khuôn mặt đó - Thơ Đinh Thị Như ThúyTin nhắn lạ - truyện Sử Hà Hạnh NhiNgười đàn bà thứ hai – Thơ Phan Thị Vĩnh HàSân khấu Giọng hát Việt - vòng thi "Giấu mặt" - Thơ Bùi Công Minh