Sương khói sông Lô - Thơ Đinh Thị Như Thúy
18.03.2015
Bạn viết về sương về khói
Nhắc tôi nhớ nhiều sông Lô
Một chiều dừng chân mà ngỡ
Khói sương bạc trắng đôi bờ

Sương ở trên trời rơi xuống
Khói từ mặt đất bay lên
Người đi ừ thì va vấp
Khói sương làm mắt ướt mềm
Ừ thì đưa tay mà nắm
Giữ hoài sương khói sông Lô
Mai ngày về xa phố nhớ
Ơi sương ơi khói bơ phờ
Sông Lô vẫn trôi lừng lững
Lêu bêu dăm vạt bọt bèo
Kể chi nào sương nào khói
Nào người kinh ngạc ngó theo
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
KÝ ỨC –Truyện ngắn của Hoàng Nhật TuyênVòng xoang đêm Xuân - Thơ Bùi Công MinhTiếng vọng trên Ngũ Hành Sơn - Nguyễn Nhã TiênNhớ Hịch Tướng Sĩ - Lê Anh Dũng Pháo hoa sông Hàn thăng hoa – Thơ Lê Anh DũngTín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng thế kỷ XVIII qua nhật ký của John Barow - Đinh Thị TrangAnh về với em - Hà Vinh TâmẤn Độ - Phút Giây Ánh Sáng – Ghi chép Nguyễn Đông NhậtHoàng Sa - Đặng Huy GiangCung thiên di – Thơ Nguyễn Nhã Tiên