Trăng bến Giằng – Thơ Nguyễn Văn Tám
04.03.2019
Mình ở miền xuôi lên
Gặp trăng Giằng ướt quá
Ngỡ như rằm tháng hạ
Ngỡ đất trời sang giêng
Ta vào hội đi em
Tay ai cầm như lửa
Mắt ai cười như men
Rượu rót tràn theo trăng

Bập bùng và cuống quýt
Nướng cá trong ống bương
Thơm đầu rừng cuối suối
Những con trằn, con niên
Lêu lêu lêu tù lêu
Vọng xa ba trái núi
Vọng xa tiếng cồng chiêng
Ai ngập ngừng bên suối
Ta vào hội đi em
Trăng Giằng xanh ướt quá
Đêm Giằng trời nghiêng ngả
Ta đang lạc lối về
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Tuổi bốn mươi – ký Hồ Duy LệTiếng Gọi Đời Thường –Truyện ngắn của Knut Hamsun Đình làng trong đời sống của người dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàChút nồng nàn đã cạn - Thơ Ngân VịnhLời nhắn gửi từ biển - Bùi Công Minhcái chết của những bông hoa - Thơ Đinh Thị Như Thúy Bến Hồ Dâu – Thơ Trọng VượngNgười vô gia cư bên đường - Bùi Công MinhNgày xưa cha tôi kể - Thơ Nguyễn Văn TámĐâu rồi thời đĩa hát - Tản văn Phạm Thị Hải Dương