Trăng bến Giằng – Thơ Nguyễn Văn Tám
04.03.2019
Mình ở miền xuôi lên
Gặp trăng Giằng ướt quá
Ngỡ như rằm tháng hạ
Ngỡ đất trời sang giêng
Ta vào hội đi em
Tay ai cầm như lửa
Mắt ai cười như men
Rượu rót tràn theo trăng

Bập bùng và cuống quýt
Nướng cá trong ống bương
Thơm đầu rừng cuối suối
Những con trằn, con niên
Lêu lêu lêu tù lêu
Vọng xa ba trái núi
Vọng xa tiếng cồng chiêng
Ai ngập ngừng bên suối
Ta vào hội đi em
Trăng Giằng xanh ướt quá
Đêm Giằng trời nghiêng ngả
Ta đang lạc lối về
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Với núi - Nguyễn Hải LýBác Hai Niệm - Nguyễn KiênĐà Nẵng và Hải Phòng: Sáu mươi năm tình nghĩa - Bùi Văn TiếngVề một người “Nhất sinh đê thủ bái mai hoa” - Bùi Văn TiếngẨm thực của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao, tục ngữ - Ngọc GiaoCửa sau thành phố - Truyện Trần Nhã ThụyNghe em giảng Kiều – Thơ Nguyễn Xuân RuộngPhố của tôi - Trần Nguyên HạnhTheo chân người hành khất - Thơ của Nguyễn Minh Ngọc Giữa mùa nắng vàng - Nguyễn Đức Sơn