Trăng bến Giằng – Thơ Nguyễn Văn Tám
04.03.2019
Mình ở miền xuôi lên
Gặp trăng Giằng ướt quá
Ngỡ như rằm tháng hạ
Ngỡ đất trời sang giêng
Ta vào hội đi em
Tay ai cầm như lửa
Mắt ai cười như men
Rượu rót tràn theo trăng

Bập bùng và cuống quýt
Nướng cá trong ống bương
Thơm đầu rừng cuối suối
Những con trằn, con niên
Lêu lêu lêu tù lêu
Vọng xa ba trái núi
Vọng xa tiếng cồng chiêng
Ai ngập ngừng bên suối
Ta vào hội đi em
Trăng Giằng xanh ướt quá
Đêm Giằng trời nghiêng ngả
Ta đang lạc lối về
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Xuân Điện Biên - Phạm Thị Ngọc ThanhTây, ta, đàn bà - Truyện ngắn Đoàn Ngọc HàẤn Độ - Phút Giây Ánh Sáng – Ghi chép Nguyễn Đông NhậtHương thảo – Thơ Bùi Công MinhVị tướng già - Thơ Anh Ngọc Thuở Ấy – Thơ Mai Hữu Phước Gió Truyện Ý NhiNhà thơ Nguyễn Kim Huy Người đàn bà không sinh ra ở làng Ngát - Truyện ngắn Lam PhươngMiền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương