Thuở Ấy – Thơ Mai Hữu Phước
22.02.2018
Thuở ấy hai nhà chung khúc dậu
Tới mùa chùm mận xẻ làm đôi.
Nhớ khi thừa quả ta may rủi
Ra oẳn...tù...tì em khóc, tôi !
Chao ôi cái tuổi đẹp làm sao,
Như bướm như hoa một thuở nào.
Trong trắng hồn nhiên trong trắng giấy
Tháng ngày tựa thể giấc chiêm bao.

Lớn lên nhà vẫn chung khúc dậu,
Chung lối đi về với ước mơ.
Trang giấy học trò vun ắp mộng,
Nhưng trang đời lật mấy ai ngờ !
Tôi lạc biển đời xa mấy bận,
Tháng năm lận đận tóc chia màu.
Một chiều quay lại nghe rưng rức,
Hồn tôi trời đổ cả mùa ngâu.
Bây giờ hàng dậu không còn nữa,
Nhà mọc lên rồi mận đốn đi.
Em xa đến nửa vòng trái đất,
Còn giữ trong nhau được chút gì ?
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Uống rượu một mình - Thơ Mai Hữu PhướcPhía cuối chân mây – Thơ Nguyễn Hoàng SaNgười vô gia cư bên đường - Bùi Công MinhCâu thơ mắc cạn - Nguyễn Ngọc Hạnh Tên anh, tên dòng sông – Thơ Nguyễn Văn TámMưa hồi âm - Nguyễn Thị Anh ĐàoGiao thoa văn hóa Việt – Chăm nhìn từ đồng dao (同谣) - Võ Văn HòeNhặt nắng - Nguyễn Nho Thùy DươngThành phố, phượng và cát - Thơ Trần Thị Lưu LyTín ngưỡng thờ cúng cá Ông ở làng Nam Ô - Huỳnh Thạch Hà