Trà xuân – Thơ Bùi Công Minh
13.03.2017
Trà xuân một ấm, ngồi độc ẩm
Một chén dư ra, nhớ bạn bè
Nhánh trà mỏng mảnh, khô không khốc
Thả vào đáy ấm tiếng đanh giòn
Một chút nước hòa thành lộc biếc
Ấm đất gợi về hương thảo nguyên
Ta ngồi một góc riêng nho nhỏ
Chén trà phả khói ngỡ mây xanh
Cho ta gởi tới nghìn vô tận
Khát vọng thanh xuân,việc chửa thành
Rót thêm chén nữa rồi chén nữa
Cứ chi phải rượu mới say người
Độc ẩm, ta tìm nơi vắng vẻ
Rượu nồng, người chọn chốn xinh tươi (*)
Nước đầu thường đậm, nước sau nhạt
Anh nhớ san ra chén chén đều
Sau trước vẫn nồng hương vị ấy
Đậm đà tình bạn với tình yêu
B.C.M
(*) Nhại cách nói của Nguyễn Bỉnh Khiêm trong bài Cảnh nhàn: Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ/Người khôn, người chọn chốn lao xao.
Có thể bạn quan tâm
Nguồn cảm hứng bất tận trong sáng tác văn học nghệ thuật Việt Nam - Phương MaiHoa nở muộn – Quyên Lâm Tóc tiên - Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoNgười đàn bà không sinh ra ở làng Ngát - Truyện ngắn Lam PhươngĐêm của mẹ - Thơ Đặng ToánLoay hoay hai cảnh Phố - Quê - Tản văn Phạm Thị Hải DươngRu cổ tích – Thơ Nguyễn Hoàng SaChưa bao giờ ta đến được giấc mơ của nhau - Thơ Đinh Thị Như Thúy Con thiên nga đen lẻ bạn - Hồ Việt KhuêĐóng băng trong thành phố - Nguyễn Thị Anh Đào