Chiều – Thơ Nguyễn Phương Liên
10.09.2017
Em ngồi
nhặt
ánh nắng chiều
Nhạt nhòa
sưởi ấm
bao điều vu vơ

Em ngồi
đếm
mấy vần thơ
Chiều nghiêng
bóng đổ
ngẩn ngơ em ngồi
Cánh diều
chở gió về xuôi
Chiều nao nao nhớ
cái hồi tí teo
Chợ quê
bóng ngả sang chiều
Bờ đê
ngóng mẹ
bao điều nhớ ghi
Vẫn chiều
chẳng khác mọi khi
Mà sao
đôi mắt
hàng mi ướt đầm.
N.P.L
Có thể bạn quan tâm
Nơi đồng đội tôi nằm – Thơ Tiến TuấtChưa bao giờ ta đến được giấc mơ của nhau - Thơ Đinh Thị Như Thúy Nói với một người anh - Thơ Thanh QuếBiển một màu - Nguyễn Như BáQuế Sơn – Thơ Nguyễn Hoàng SaPhố đêm – Thơ Nguyễn Hoàng SaLời nhắn gởi – Truyện ngắn Trần Trung YênQuận Hải Châu - Tìm hương trong ký ức - Bùi Văn TiếngTrưa – Thơ Bùi Công MinhTiếng sáo - Nguyễn Đức Sơn