Chiều – Thơ Nguyễn Phương Liên
10.09.2017
Em ngồi
nhặt
ánh nắng chiều
Nhạt nhòa
sưởi ấm
bao điều vu vơ

Em ngồi
đếm
mấy vần thơ
Chiều nghiêng
bóng đổ
ngẩn ngơ em ngồi
Cánh diều
chở gió về xuôi
Chiều nao nao nhớ
cái hồi tí teo
Chợ quê
bóng ngả sang chiều
Bờ đê
ngóng mẹ
bao điều nhớ ghi
Vẫn chiều
chẳng khác mọi khi
Mà sao
đôi mắt
hàng mi ướt đầm.
N.P.L
Có thể bạn quan tâm
Ký ức xanh – Thơ Đinh Lê Vũ Những tuyến đường quan họ – Thơ Bùi Công MinhCung thiên di – Thơ Nguyễn Nhã TiênThẳng đứng - Văn Công HùngTrăng sông Hàn –Thơ của Ngô CangTín ngưỡng thờ thần Đất - Đinh Thị TrangNgười tử tế - Vũ ĐãmKhuôn mặt - Truyện ngắn Ngô Đình HảiLời ru của người cha trẻ - Thơ Nguyễn Lãm ThắngNhạc sĩ Văn Cao và ca khúc “Dưới ngọn cờ giải phóng” - Nguyễn Văn Tám