Chiều – Thơ Nguyễn Phương Liên
10.09.2017
Em ngồi
nhặt
ánh nắng chiều
Nhạt nhòa
sưởi ấm
bao điều vu vơ

Em ngồi
đếm
mấy vần thơ
Chiều nghiêng
bóng đổ
ngẩn ngơ em ngồi
Cánh diều
chở gió về xuôi
Chiều nao nao nhớ
cái hồi tí teo
Chợ quê
bóng ngả sang chiều
Bờ đê
ngóng mẹ
bao điều nhớ ghi
Vẫn chiều
chẳng khác mọi khi
Mà sao
đôi mắt
hàng mi ướt đầm.
N.P.L
Có thể bạn quan tâm
Dấu hỏi ngày xưa – Thơ Nguyên ThiMùa hoa cỏ lau - Truyện ngắn Phùng Kim HươngGọi xuân – Truyện ngắn Phạm Lý LiênChọi trâu – Truyện ngắn Đình KínhHình tượng gà trong văn học dân gian Việt Nam - Huỳnh Thạch HàNhững giấc mơ nối liền - Truyện ngắn Lê Thị Thúy ÁiThắp mặt trời Xuân - Minh ĐanSao con cứ mãi rong chơi như thế này? – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngSinh nh@t – thơ Nguyễn Trung Bình*Đoản khúc mưa – Thơ Vũ Dy