Chiều – Thơ Nguyễn Phương Liên
10.09.2017
Em ngồi
nhặt
ánh nắng chiều
Nhạt nhòa
sưởi ấm
bao điều vu vơ

Em ngồi
đếm
mấy vần thơ
Chiều nghiêng
bóng đổ
ngẩn ngơ em ngồi
Cánh diều
chở gió về xuôi
Chiều nao nao nhớ
cái hồi tí teo
Chợ quê
bóng ngả sang chiều
Bờ đê
ngóng mẹ
bao điều nhớ ghi
Vẫn chiều
chẳng khác mọi khi
Mà sao
đôi mắt
hàng mi ướt đầm.
N.P.L
Có thể bạn quan tâm
Cậu bé của MưaTín ngưỡng thờ cúng cô hồn của cư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàThơ và Tôi – thơ Nguyễn Văn TámTiếc nuối - Thơ Vạn LộcNgày Y Moan ra đi - Bùi Công MinhTrở về tĩnh lặng – Thơ Đinh Thị Như ThúyNon Nước chiều xưa - Thơ Phan Hoàng PhươngThì em cứ nói đi…-Thơ Lê Huy HạnhBên cạnh con nước – Truyện ngắn của Đặng Ngọc Việt AnhCâu chuyện Đà Nẵng - Thái Bá Lợi