Chiều – Thơ Nguyễn Phương Liên
10.09.2017
Em ngồi
nhặt
ánh nắng chiều
Nhạt nhòa
sưởi ấm
bao điều vu vơ

Em ngồi
đếm
mấy vần thơ
Chiều nghiêng
bóng đổ
ngẩn ngơ em ngồi
Cánh diều
chở gió về xuôi
Chiều nao nao nhớ
cái hồi tí teo
Chợ quê
bóng ngả sang chiều
Bờ đê
ngóng mẹ
bao điều nhớ ghi
Vẫn chiều
chẳng khác mọi khi
Mà sao
đôi mắt
hàng mi ướt đầm.
N.P.L
Có thể bạn quan tâm
Đơn giản chỉ là sự vắng mặt - Đinh Thị Như ThúyTrước tượng đài mẹ Thứ - Thơ Xuân TiếuĐêm Đà Nẵng nhìn chớp giật biển xa – Thơ Thanh QuếThơ Ngân VịnhQuảng bá tác phẩm văn học thời công nghệ số - Đinh Thị Như ThúyNẻo đường – Thơ Nguyễn Minh HùngNơi anh và em – Thơ Cẩm LệẨm thực của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao, tục ngữ - Ngọc GiaoTiếc nuối - Thơ Vạn LộcCòn nốt nhạc tháng giêng - Đinh Thị Như Thúy