Chiều – Thơ Nguyễn Phương Liên
10.09.2017
Em ngồi
nhặt
ánh nắng chiều
Nhạt nhòa
sưởi ấm
bao điều vu vơ
Em ngồi
đếm
mấy vần thơ
Chiều nghiêng
bóng đổ
ngẩn ngơ em ngồi
Cánh diều
chở gió về xuôi
Chiều nao nao nhớ
cái hồi tí teo
Chợ quê
bóng ngả sang chiều
Bờ đê
ngóng mẹ
bao điều nhớ ghi
Vẫn chiều
chẳng khác mọi khi
Mà sao
đôi mắt
hàng mi ướt đầm.
N.P.L
Có thể bạn quan tâm
Cuộc đời mấy chốc - Hoa NípChiều Hồng Lĩnh - Thơ Ngân VịnhTrong khu vườn cỏ dại – Thơ Đinh Thị Như ThúyChùm thơ chợt tới – Thơ Thanh quếViếng mộ nguyễn du - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngThu đam mê – Thơ Thuận TìnhKý ức thành phố tiếng còi tàu - Trần Trung SángCon Rắn - Truyện ngắn Sơn NamEm xa – Thơ của Lê Huy HạnhNhớ dáng cha ngồi – Tản văn Nguyễn Ngọc Lợi