Chiều – Thơ Nguyễn Phương Liên
10.09.2017
Em ngồi
nhặt
ánh nắng chiều
Nhạt nhòa
sưởi ấm
bao điều vu vơ

Em ngồi
đếm
mấy vần thơ
Chiều nghiêng
bóng đổ
ngẩn ngơ em ngồi
Cánh diều
chở gió về xuôi
Chiều nao nao nhớ
cái hồi tí teo
Chợ quê
bóng ngả sang chiều
Bờ đê
ngóng mẹ
bao điều nhớ ghi
Vẫn chiều
chẳng khác mọi khi
Mà sao
đôi mắt
hàng mi ướt đầm.
N.P.L
Có thể bạn quan tâm
Nghe em giảng Kiều – Thơ Nguyễn Xuân RuộngNgọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoKẹo Bông Gòn - Vũ Ngọc GiaoMón bánh xèo của mẹ - Trần Nguyên HạnhĐóa phù dung - Trần Trình LãmKhúc say tình cờ - Thơ Thường KhamTôi với tôi xung khắc - Thanh QuếChùm thơ Nguyễn Nho Thùy DươngNói với một người anh - Thơ Thanh QuếĐất - Đình Nghi