Tiếng rừng- Thơ Bùi Công Minh
04.05.2016
Dải mây dăng đỉnh núi như dây đàn chùng
Bóng tối tràn trong thung
Suối đổ vào đêm nhẫn nại
Chiều nay ba cô gái Thái
Hát bài gì nghe âm điệu từ ngàn xưa
Như tiếng của rừng già
Tiếng rừng buồn quá!

Em đừng đến cùng ta nữa
Lòng ta như tiếng rừng
Em là ánh mặt trời rực rỡ trong thung
Ta như sương che mờ đỉnh núi
Em là thác của rừng cồn cào dữ dội
Ta như con suối nhỏ trên nương
Giọng ta như tiếng rừng
Tiếng rừng buồn quá.
Em đừng đến cùng ta nữa…
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Mùi thuốc súng – Truyện ngắn Nguyễn Văn ThọCác cô gái Đài quan sát – Thơ Bùi Công MinhKiếp bướm _ Nguyễn Hoàng SaThực trạng và những đặc trưng trong sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàPhong tục thờ cúng tổ tiên của người Việt - Huỳnh Thạch HàTiếng sóng rất gần - Truyện ngắn của Phan Cung ViệtMiệt quê - Truyện ngắn Trần Huy Minh Phương Lễ mừng lúa mới của người Katu - Đỗ Thanh TânLàng tôi – Thơ Nguyễn Văn TámMùa sống - Truyện của Đinh Quỳnh Như và Đinh Anh Thư