Tiếng đêm – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
02.11.2017
Tiếng đêm
rót lạnh lùng vào em
giấc mơ em tan hoang không bến cập
giấc mơ không định hướng
bạc trắng tâm tình

em chẳng thể nào hình dung
anh đã ra đi từ rất lâu
tỉnh giấc một sớm
sự sống vẫn tiếp diễn
nhưng lối em
miệt cỏ gà lặng câm
không gian chật chội ảo giác
thời gian úa lụi
dồn ẩn khóe mắt vết gian nan
và mỗi đêm
buông tiếng thở dài
hồn em hóa sa mạc.
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Giọt sương – Thơ Lê Huy HạnhThơ về biển đảo - Lê Anh PhongHè chói nắng Tiếng gọi phía Hoàng Sa - Truyện ngắn Đặng Hoàng ThámChuyện ở “quán 3 cô” - Thanh QuếTiền lì xì của các vì sao - Truyện ngắn của Mạc CanChiều Đại Nội - Thơ Mai Hữu Phước Quảng bá tác phẩm văn học thời công nghệ số - Đinh Thị Như ThúyNhững cuộc gặp gỡ giữa Bác Hồ với danh họa Picasso và vua hề Charlot - Trần Trung SángKhi người khác - Thanh Quế