Thì thầm cao nguyên – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
10.11.2016
Nở muộn
Nhánh Quỳ vàng phố núi
hoang hoải nắng cuối mùa
thảo nguyên lao xao gió
phố thức
tôi giật mình
một tiếng chim vành khuyên
xé màn đêm tĩnh lặng

Dã quỳ ơi
Khoe sắc gì mà vàng đến cháy
cao nguyên chừng như không mùa
hơi thở gấp từ phía đại ngàn thức giấc
những mầm cây.
tôi tìm tôi trên phố đông người
chợt nhói tim vì mùa đã sang thu mà người còn ở lại
Dã quỳ ơi!
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Khúc hát của dòng sông - Truyện ngắn Nguyễn Quang ThiềuBuổi chiều có thể - Truyện ngắn Nguyễn ĐạtĐình Nại Hiên Đông - Lê Văn Về đâu – Thơ Nguyễn Hoàng SaEm - Truyện ngắn của Lê ĐìnhNón bài thơ tặng mẹ - Hồng ThiệnNghĩ trong lễ Quốc tang – Thơ Bùi Công MinhCưa đôi -Truyện ngắn Phạm Thị Thanh MaiNghĩ về Phan Tứ - Thơ Bùi Công MinhNhật ký của xe đạp – Truyện Nguyễn Ngân Hà