Thì thầm cao nguyên – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
10.11.2016
Nở muộn
Nhánh Quỳ vàng phố núi
hoang hoải nắng cuối mùa
thảo nguyên lao xao gió
phố thức
tôi giật mình
một tiếng chim vành khuyên
xé màn đêm tĩnh lặng

Dã quỳ ơi
Khoe sắc gì mà vàng đến cháy
cao nguyên chừng như không mùa
hơi thở gấp từ phía đại ngàn thức giấc
những mầm cây.
tôi tìm tôi trên phố đông người
chợt nhói tim vì mùa đã sang thu mà người còn ở lại
Dã quỳ ơi!
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Sông quê ngày cũ – Thơ Nguyễn Hoàng SaBất chợt về đất nước - Thơ Nguyễn Đức DũngKhi ta biết có nhau ; Vô thường - Như NgọcNắng gió quê người - Truyện ngắn Cao Duy Sơn Trường ca: “Ngụ ngôn của người đãng trí” (trích) – Ngô KhaCó một ngày - Thơ Nguyễn Ngọc HạnhChú chó sầu muộn (Đọc Chó hoang - Bùi Tự Lực)Đông - Truyện ngắn Võ Thanh Nhật AnhSự biến đổi của luật tục người Katu - Đỗ Thanh Tân Vẹn nguyên Tổ quốc – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào